Cảm xúc viết văn có từ đâu

Cảm xúc viết Văn có từ đâu?

Nhiều bạn hỏi mình rằng, cảm xúc viết Văn của mình có từ đâu, và làm thế nào để nuôi được cảm xúc viết văn.
Mình sẽ tâm sự với các bạn, cả trên vị trí của một người học Văn và một giáo viên Văn nhé!
✏️ Là một người học Văn
❤️ Ý kiến của bạn Thanh Mai:
“Để viết được một bài văn hay thì cảm xúc là một phần cực quan trọng. Bạn không thể viết được một bài văn hoàn chỉnh khi tâm trạng của bạn không ổn định. Nói chung, cảm xúc có thể quyết định đến 60% điểm bài văn của các bạn. Vậy mình đã làm việc này như thế nào?
– Đầu tiên, để nuôi cảm xúc mình đã đi ra ngoài, đi uống trà chanh, đi chơi, hay chỉ đơn giản là đi ra ngoài đường, rồi hòa mình vào cuộc sống để cảm nhận. Đừng để đôi chân của bạn cứ mãi đặt trên giường nhé.
– Không chỉ vậy, mình còn xem phim hoặc nghe nhạc man mác buồn, ta sẽ bắt gặp trong đó những thân phận buồn, khơi gợi lòng đồng cảm nơi ta. Đó là một thứ rất mạnh mẽ trong việc tạo ra cảm xúc để viết văn. Xin đề cử phim “Bi thương ngược dòng thành sống” và những bài hát của Thịnh Suy =))))
– Ngoài ra, để nuôi cảm xúc thì các bạn nên thích một ai đó. Dù hạnh phúc hay tổn thương thì ta vẫn luôn có cảm xúc. Tất nhiên, rất ít tình yêu ở lứa tuổi chúng ta đủ mạnh để đi đến tương lai, nên các bạn cân nhắc chuyện này nghe”.
❤ Mình xin góp ý thêm thế này:
– Việc đọc sách
+ Cảm xúc của chúng ta có thể được nuôi dưỡng và trở đi trở lại bền bỉ, nếu chúng ta đọc sách hay nhớ lại những nội dung đã từng đọc trong sách.
Vậy nên, cách để đọc sách hiệu quả để nuôi cảm xúc và cả thói quen viết là:
++ đọc đúng: đọc loại sách phù hợp với độ tuổi, tính cách, hoàn cảnh, …
++ đọc đủ: không nhồi nhét, đọc quá nhiều một lúc; và cũng tránh sự lười biếng, đọc quá ít hoặc k đọc sách.
++ đọc đều: duy trì thói quen đọc sách, rèn tư duy và cảm xúc trước những nội dung chúng ta bắt gặp trong sách.
Nguyên tắc 3Đ (đúng, đủ, đều) này là điều mình đã áp dụng và thấy thật sự thú vị.
– Việc viết lách
Mình viết thường xuyên, viết Văn, làm đề, ghi lại những cảm xúc tản mạn và có khi còn làm “thơ tha thơ thẩn” nữa!
Đôi khi, một vài dòng thư tay hay những trang nhật kí cũng giúp chúng ta rất nhiều trong việc nuôi cảm xúc và cách diễn đạt đấy!
Khi mình còn học lớp 9, mình có thích 1 bạn cùng tuổi. Cảm giác viết nhật kí, nhưng lại lo mẹ hay ai đó đọc trộm thật chill. Vừa muốn viết lại vừa không muốn viết ? buồn cười lắm! Cuối cùng, vì cảm xúc dồn nén không biết ngỏ cùng ai, nên đã viết, viết bất tận.
– Follow 1 vài trang Văn tâm đắc
Mình hay đọc Văn ở các trang: Lí luận Văn học Việt Nam, Nguyễn Ngọc Tư, Mạng xã hội văn học, Chuyện của Hà Nội (thật ra Fanpage này ghi lại những cảm xúc, tâm tư rất chill và văn vở xung quanh đời sống thường ngày thôi, k phải page Văn học), Nhà thơ, Trạm đọc, …
✏️ Là một giáo viên Văn:
– Động lực đầu tiên để viết là do HỌC SINH HỎI BÀI. Các bạn học sinh hay hỏi những kiến thức, những tác phẩm không hề “có kế hoạch”. Đó là cơ hội đề mình “đào bới vốn văn vở” của mình mỗi ngày.
Đôi khi, chỉ là học sinh xin 1 chiếc cap để thả thính thôi, cô trò cũng tranh luận, cũng hớn hở, cũng thi nhau nghĩ và viết!
– Tiếp theo, mình cần tài liệu cho HỌC SINH THAM KHẢO. Và thế là lại viết. Cảm giác viết bài cho học sinh tham khảo, nó giống như deadline “dí” sát tận mông ấy, vừa áp lực vừa phấn khởi. ?
– Một phần cảm xúc để thôi thúc mình viết là do “cóp nhặt” của học sinh. Có những bạn học sinh mà mình dạy, văn phong cực hay và sâu sắc, cách dùng từ khiến mình rất nể. Thế là, sau khi đọc bài của các bạn ấy, cảm xúc của mình “dồ” lên, khiến mình phải thức đêm thức hôm để viết lách. Việc học tập, tham khảo của học sinh cũng không có gì đáng xấu hổ cả, nhỉ?
Một trong những học sinh mình rất mê là Nhung – cô gái nhỏ bé của lớp VĂN 9 – NÂNG CAO. Thi học kì xong, Nhung báo điểm 9,25/10 mà cô xúc động gớt nước mắt!
Chắc là viết vậy thôi nhỉ? Bài dài, mong các cậu sẽ k thở than! ???