Nghị luận xã hội: Các bài đạt giải Nhì cuộc thi viết tháng 9

Các bài đạt giải Nhì cuộc thi viết Nghị luận xã hội tháng 9

Hãy cùng Thích Văn học đọc lại những bài viết xuất sắc giành giải Nhì trong cuộc thi viết Nghị luận xã hội tháng 9 do chúng mình tổ chức nhé!

Bài viết đạt giải Nhì cuộc thi viết Nghị luận xã hội – Số 1

Đề Nghị luận xã hội: Từ truyện ngắn “Bí ẩn của làn nước” (Tác giả Bảo Ninh), hãy trình bày suy nghĩ của con người về cách ứng xử trước tai nạn, mất mát, nghịch cảnh.

Bài làm

Cuộc sống vốn trải dài vô tận, những mất mát, đau thương sẽ làm đời ta hoài phí phần nào nếu không vực dậy bước tiếp. Khi ta biết lắng mình trải qua những phút giây thăng trầm, những điều tưởng như bế tắc, ngột ngạt ta sẽ tìm thấy trong mình một nguồn sức mạnh mới để vượt qua mọi khó khăn và tận hưởng trọn vẹn những niềm vui mà cuộc đời mang lại. Truyện ngắn “Bí ẩn của làn nước” (Tác giả Bảo Ninh) có chăng chính là lời nhắn nhủ đến chúng ta về cách ứng xử trước những tai nạn, mất mát và nghịch cảnh. Làn nước thăm thẳm kia đã rửa trôi đi lớp bụi cuộc sống, cho ta nhiều trăn trở về vấn đề nhân sinh, lắng lòng suy nghĩ về cách ứng xử phù hợp của con người trong hoàn cảnh khốn cùng.

Dẫn người đọc vào câu chuyện cuộc đời mình bằng giọng văn thâm trầm mà da diết, sầu muộn, Bảo Ninh viết “Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền sông biết bao nhiêu chuyện đời đã diễn ra. Nhất là về đêm, trên làn nước của các dòng sông quê hương lấp lánh ánh hằng hà những đốm sáng bí ẩn của đời tôi”. Những bí ẩn chôn sâu dưới làn nước kia là một niềm tiếc thương và đau xót vô hạn của cuộc đời nhà văn khi vừa được làm cha. Đêm hôm ấy, khi làn nước lũ giữa chiến tranh dâng cao như muốn nhấn chìm ngôi làng bé nhỏ, vợ ông sinh một đứa con trai, nhưng ông chưa kịp nhìn thấy mặt con thì làn nước và người đàn bà thoi thóp dưới lòng sâu kia đã vô tình cướp đi đứa trẻ và người vợ. Ông ngay lập tức phóng mình xuống làn “nước lạnh, ngầu bùn, sâu hút và cuốn mạnh” như vật lộn điên dại, ứa cả máu tai máu mũi mà không cứu nổi vợ. Ông cứu được đứa nhỏ nhưng đó lại chính là con của người đàn bà đuối nước kia, giây phút ấy ông như chết lặng. Ông bàng hoàng, đau đớn vì người thân mình chẳng còn ai nữa, người cứu được cũng chẳng phải con của mình. Nhưng cách ứng xử của ông đã tạo nên một bí ẩn của làn nước, một bí ẩn chỉ được giải mã khi câu từ thốt lên. Không đọc tác phẩm thì ai có thể nghĩ cuộc đời ông lại đau thương đến thế! Ông không chia sẻ với ai chuyện đó là con của người khác mà nuôi nấng nó lớn khôn, giờ đây “đã thành thiếu nữ”. Ông giữ mãi niềm đau trong tim mà không thể nói nên lời. Câu chuyện như tình cờ đánh thức một điều gì đó trong ta, một thoáng ưu tư đến ngạc nhiên tỉnh thức vì sự bao dung của lòng người, sự bao dung của cách ứng xử với nghịch cảnh, mất mát và niềm đau. Chính điều đó gợi về một vấn đề trong cuộc sống, vấn đề ứng xử với tai nạn, mất mát và nghịch cảnh.                         

Ta hiểu, tai nạn, mất mát và nghịch cảnh là những tình huống hoặc sự kiện không mong muốn trong cuộc sống. “Tai nạn” có thể là những sự cố gây ra thương tích hoặc thiệt hại, như tai nạn lao động hoặc giao thông. “Mất mát” thường liên quan đến việc đánh mất một cái gì đó quan trọng, khiến người ta cảm thấy đau khổ hoặc không trọn vẹn. “Nghịch cảnh” là những tình huống khó khăn xảy ra mà hoàn cảnh dẫn đến kết quả tiêu cực hơn so với kỳ vọng. Tất cả những điều này đều có thể tạo ra thách thức lớn đối với sức khỏe tâm lý và thể chất của con người. Như vậy, cách ứng xử của con người với tai nạn, mất mát, nghịch cảnh là cách mà chúng ta xử lý vấn đề, đối mặt với sự thật. Chúng ta nên cố gắng vượt qua những đau thương để sống tiếp cho dù đó có là sự mất mát lớn. Bởi nếu cứ buồn khổ hay dày vò bản thân với những gì đã qua, liệu rằng cuộc đời của chúng ta có trở nên tốt đẹp? 

Nghịch cảnh, tai nạn và những mất mát là điều không thể tránh khỏi trên hành trình sống của con người. Đó là những điều tiêu cực, là một phần tất yếu, nếu không thức tỉnh lương tri sống cho ngày mai tươi đẹp, nghịch cảnh, tai nạn và mất mát sẽ lấy đi cuộc sống của bạn, lấy đi thời gian hạnh phúc của bạn và nhấn chìm bạn trong vũng lầy tiêu cực. Theo quy luật đa vũ trụ, con người dù có cố gắng sống tốt đến mấy vẫn có thể gặp những biến cố trong cuộc đời, chính vì không thể tránh khỏi nên ta cần học cách ứng xử. Đó là cách ta đối mặt và phản ứng với chúng. Có thể là sự bi lụy, đau đớn và tuyệt vọng như muốn  buông bỏ mọi thứ nhưng cũng có thể là thái độ tích cực hơn phần nào, dù đau đớn nhưng vẫn lấy coi đó là một phép thử để có động lực sống tiếp. Song, ta vẫn nên ứng xử với nghịch cảnh, khó khăn theo một chiều hướng tích cực bởi nếu không, bạn sẽ vĩnh viễn chìm trong sự tiêu cực mà không sống trọn vẹn để tận hưởng những vẻ đẹp cuộc sống. Những đóa hoa vẫn nở ở góc chung cư, nếu không suy nghĩ khoáng đạt, tích cực, đến bao giờ bạn mới tìm thấy vẻ đẹp ở chúng? Cuộc sống cũng như vậy, học cách ứng xử với khó khăn giúp ta sống tốt  hơn, giúp cuộc đời trong mắt ta đẹp hơn bao giờ hết. Và có chăng, ta của ngày mai sẽ chạm tay tới những ước mơ xa vời, phát triển bản thân trở thành phiên bản hoàn hảo nhất? Như nhân vật “tôi “ trong “Bí ẩn của làn nước” đã sống tiếp với sự nghiệp của mình, cuộc đời của mình khi chưa kịp chăm sóc, bù đắp cho vợ con mà họ đã bị chôn mình nơi dòng nước thẳm. Bi kịch ấy nếu chúng ta phải gánh chịu sẽ phản ứng ra sao, sẽ đau khổ đến nhường nào? Nhưng vì vận mệnh như được sắp đặt, đứa bé xa lạ kia nay mang danh là con ruột của “tôi”, người đã chọn vực dậy và sống tiếp, nuôi lớn đứa trẻ nhưng trong lòng không nguôi nhớ về vợ, về con nhìn “tôi “nơi đáy nước. Mất mát lớn như vậy, họ còn có thể vực dậy, tại sao chỉ vì đứt đoạn một cuộc tình, chỉ vì một lần thi thử điểm kém, chỉ vì một lần thất bại, chúng ta lại đánh mất bản thân mình? Để có thể sống là một bản thể và khi ra đi còn lưu lại dấu ấn riêng, hương thơm phảng phất riêng biệt trên bến đời, hãy chọn cách ứng xử khôn ngoan, khéo léo và tích cực trước khó khăn. Ngay trong chính xã hội ngày nay, còn nhiều lắm những mất mát đau thương đến đứt từng khúc ruột. Cơn bão Yagi đến với đồng bào miền Bắc như một mối hiểm họa và ra đi để lại bao đau thương mất mát. Sau cơn bão, đất nước Việt Nam mất đi làng Nủ Lào Cai, người dân mất đi mái ấm thương yêu, mất đi căn nhà che mưa che nắng, chồng mất vợ, cha mất con. Thật đau xót vô cùng! Chưa bao giờ tôi xem một chương trình thời sự mà chăm chú, thảng thốt và chạnh lòng đến thế. Nhìn cảnh gia đình có sáu người của anh Hoàng Văn Thới thì bà nội, mẹ và ba đứa con đã bị dòng nước thẳm cuốn đi khi vạn vật tan dần vào đêm tối, chúng ta là người ngoài nhưng không khỏi tiếc thương. Anh từ chối nhận quà bánh, lương thực viện trợ vì nhà còn ai nữa mà xin, các con đâu còn mà ăn nữa! Người đàn ông với dáng người nhỏ nhắn, da đen sạm dường như đã gầy đi nhiều sau cú sốc quá lớn. 5 ngày nay, anh chẳng ăn uống được gì dù phải chạy khắp nơi, đi theo từng đoàn cứu hộ với hy vọng tìm được hết những người thân trong gia đình. Anh Thới chẳng thể ngờ rằng bữa cơm ngày 09/09 lại là bữa cơm cuối cùng được ngồi với vợ con. Khoảng 5 rưỡi sáng 10/9, thấy mưa rất lớn, rồi một tiếng nổ rất lớn, nước và đất đá trên đồi đổ xuống, anh muốn chạy sang nhà em dâu để tìm mẹ và vợ con nhưng không kịp.

Đến giờ, người đàn ông này vẫn tự trách mình khi không thể tự tay cứu gia đình… Cho đến nay, anh vẫn chưa thể tìm lại thi hài con út mà chôn cất. Đau thương, mất mát này có lẽ sẽ làm anh Thới dằn vặt tâm can một thời gian dài, nhưng với tinh thần tích cực sống và chiến đấu của người Việt Nam, tôi tin anh Thới sẽ ứng xử với tai nạn, mất mát và nghịch cảnh của đời mình một cách đúng đắn nhất. Với nghịch cảnh, mất mát trong đời, không còn cách nào khác ta nên chấp nhận nỗi đau. Bởi chấp nhận nỗi đau là bước đầu tiên trên hành trình chữa lành. Chỉ khi chấp nhận một trái tim đang tan vỡ trong mình, ta mới có thể tìm cách hàn gắn. Nếu không chấp nhận nỗi đau tận sâu bên trong, ta có lẽ chưa sống thật với chính mình. Như vậy sự sống còn ý nghĩa hay chăng?

Từ hoàn cảnh tang thương của anh Thới, chúng ta như hiểu thêm một điều về cách ứng xử với khó khăn. Nếu chỉ có một mình, anh sẽ không thể tìm được người thân, không có miếng cơm qua ngày và không có những lời động viên cho bớt đi phần nào khổ tâm. Khi thấy người khác gặp khó khăn, phải đối diện với đau thương mất mát, bản thân chúng ta  cũng nên giúp đỡ họ phần nào. Ta chợt nghĩ đến câu ca dao dân gian:

“Thương người như thể thương thân

Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần”

Sống trên đời,ta nên học cách ứng xử với khó khăn, nghịch cảnh để tự cứu rỗi cuộc đời mình, và cũng nên học cách cảm thông chia sẻ với những người gặp khó khăn để phần nào giúp đỡ họ. Bởi điều đó có thể tích lũy kinh nghiệm, làm bài học cho bản thân sau này. Nếu không giúp đỡ người khác khi họ yếu thế, ai sẽ là người dang tay đón lấy ta khi ta cần? Nói đến đây bạn có thể nghĩ ngay đến gia đình nơi yêu thương ta vô điều kiện, cho đi những điều không kể xiết và sẵn sàng đến bên ta mỗi khi cần. Nhưng có những áp lực, có những khó khăn không thể tìm đến gia đình để mà chia sẻ, bạn gặp khó khăn trong công việc cấp cao, người bạn cần tìm đến nhờ giúp đỡ là  bạn bè đồng nghiệp. Bạn gặp vấn đề trong học tập, người bạn cần tìm đến là thầy cô giáo hoặc bạn bè. Vì thế hãy sẵn sàng đến bên khi người khác cần, sẵn sàng giúp họ thoát khỏi những đau thương mất mát để đến khi ta cùng đường tuyệt lộ, có những người sẽ tự nguyện giúp đỡ ta.

Suy cho cùng, để vượt qua những mất mát, đau thương và nghịch cảnh chúng ta nên sống với năng lượng tích cực, đừng dại dột làm điều không hay. Nhiều bạn trẻ ngày nay thường tìm đến cái chết để giải thoát cho chính mình khỏi áp lực cuộc sống. Cuộc đời, sự sống quý giá mà cha mẹ trao tặng ta lại phải chấm dứt chỉ vì những biến cố ngẫu nhiên. Thật uổng phí! Cuộc sống là những cung bậc tâm trạng, nơi tổng hòa giữa buồn khổ, vui tươi và hạnh phúc nên nếm trải vị đắng của cuộc đời là điều tất yếu phải xảy ra. Dù cuộc sống có xô ngã bạn, hãy vực dậy mà bước tiếp. Nếu cuộc đời đưa đẩy bạn hết khó khăn này đến khó khăn khác, hãy học cách ứng xử và vượt qua. Cơ hội trải nghiệm bạn có được là một điều vô cùng đáng quý, thời gian bạn được sống là điều vô giá trên đời. Vàng còn có thể mua được chứ thời gian thì không, cơ hội cũng không. Hãy sống thật trọn vẹn!

Cùng với đó chắc chắn sẽ có người đặt ra câu hỏi: làm thế nào để sống trọn vẹn, để ứng xử đúng đắn với tai nạn, mất mát và đau thương? Chúng ta hãy học cách chấp nhận những điều đã xảy ra, suy nghĩ tích cực, hành động tích cực sẽ dẫn đến một kết quả tích cực. Đừng sợ hãi và tuyệt vọng khi phải đối diện với nhiều khó khăn, hãy coi đó là cơ hội trải nghiệm và học hỏi bởi không có khó khăn nào là vô nghĩa. Nhiều nghệ sĩ, nhà văn chọn cách đối diện với đau thương bằng ngòi bút hay âm nhạc bởi sáng tạo và biểu đạt cũng là một cách giải phóng cảm xúc. Thông qua sáng tạo, họ có thể thể hiện và biến đổi nỗi đau thành cái đẹp, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật mang ý nghĩa sâu sắc. Như tác phẩm”bí ẩn của làn nước” do Bảo Ninh chấp bút nên từ cuộc đời mình.

Như vậy, ứng xử của con người trước tai nạn và mất mát là một quá trình phức tạp, vừa mang tính cá nhân vừa mang tính xã hội. Sự đồng cảm và khả năng xác nhận nỗi đau chính là những yếu tố quan trọng giúp con người vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Chính bản thân tôi cũng từng trải qua quá trình đối mặt với kết quả thi không như mong đợi. Bao tháng ngày tôi đồng hành cùng câu chữ, tôi viết bằng nhiệt huyết, bằng đam mê và bằng niềm say văn chương như một thứ men tình. Nhưng vào phòng thi, chẳng biết tại sao tôi đã làm hết mình, hết sức nhưng chẳng nhận lại kết quả xứng đáng. Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại không đạt giải cao hơn mà chỉ dừng chân ở giải BA mờ nhạt. Lúc ấy lòng tôi buồn khổ lắm! Cho dù nước biển là mực, mặt trời là giấy cũng không thể viết hết những suy tư trong đầu đứa trẻ mới lớn khi phải đối diện với điều mình chẳng bao giờ nghĩ tới. Nhưng tôi chọn cách học hỏi và suy nghĩ tích cực, trau dồi thêm kinh nghiệm và kỹ năng của người đi trước. Tôi đã tìm ra lời giải đáp thích đáng cho sự kém cỏi của mình và nuôi thêm hi vọng đạt giải cao trong những kì thi sắp tới. Mong bạn dẫu đang chôn mình giữa nốt lặng trầm của cuộc sống, hãy cứ suy nghĩ tích cực, hành động tích cực và ước mơ xa. Bởi đó chính là cách ứng xử đúng đắn với những tai nạn, mất mát và nghịch cảnh trong đời.

Bài viết đạt giải Nhì cuộc thi viết Nghị luận xã hội – Số 2

Đề Nghị luận xã hội: Nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch người Ai-len (Brendan Francis) đã nói: “Không có một ngày hôm qua nào từng bị bỏ phí đối với người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay”.

Suy nghĩ của anh/chị về câu nói trên.

Bài làm

“Đừng đợi đến ngày mai để làm những gì bạn có thể hôm nay, bởi nếu bạn tận hưởng ngày hôm nay, bạn có thể làm nó lần nữa vào ngày mai” (James A. Micbener). Sự trì hoãn sẽ giam cầm những mơ ước cao cả, cũng nhấn chìm mọi khoảnh khắc trong cuộc đời. Vì thế, để bản thân không phải vì sa vào vũng bùn lầy này mà cảm thấy hối hận, nuối tiếc. Chúng ta nên nói với chính mình rằng “Không có một ngày hôm qua nào từng bị bỏ phí đối với người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay” (Brendan Francis). Cuộc sống bạn có sẽ thật tuyệt vời, khi “ngày hôm qua” của bạn không “bị bỏ phí” và được tận hưởng một “ngày hôm nay” vô cùng trọn vẹn. Không ai sẽ thấy cuộc sống bản thân đang bị hao mòn một cách vô ích, khi chúng ta nhận ra cách để trân trọng, biết ơn từng phút giây được sống, được trao và nhận tình yêu thương…

“Ngày hôm qua” trong câu nói của nhà văn, nhà viết kịch người Ai-len đang muốn nói đến đôi khi là khoảng thời gian đã trôi qua, là quá khứ mà ta không thể chạm vào hay quay về. Khoảnh khắc ta “bỏ phí” là khoảnh khắc ta lãng quên một thứ gì đó quan trọng, cũng có thể là ta làm ra một hành động, nói ra một câu nào đó vô ích mà nhanh chóng rơi vào quên lãng. Người ta lại nói rằng “ngày hôm nay” là khoảnh khắc của hiện tại mà bạn đang sống, là dòng chảy của thời gian đang trôi dần qua. Thế nhưng, chúng ta có thật sự hiểu “sống trọn vẹn cho ngày hôm nay” là gì? Điều đó có nghĩa là mình trân trọng,tận dụng hết từng giây phút của hiện tại, để làm những gì có thể làm, sống hết mình giống như cánh buồm luôn hướng về phía gió, như cục gôm phát huy hết năng lực của bản thân rồi biến mất. Vì vậy, ta có thể hiểu câu nói “Không có một ngày hôm qua nào bị bỏ phí đối với người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay” là những người biết cách sống một cách “trọn vẹn” từng khoảnh khắc hiện tại để, người đó sẽ không có một “ngày hôm qua nào” bị bỏ quên một cách vô ích.

Đời người vô thường, cái cuối cùng đem theo được của cuộc đời chỉ là đám tro tàn, ai sinh ra rồi cũng phải chết đi. Cái quan trọng là làm sao khi còn sống hãy sống cho đẹp một kiếp người, không sân si, không tham lam, không mù quáng. Đó chính là lúc ta sống một cuộc đời biết cho đi, một cuộc đời “trọn vẹn” và không lãng phí bất cứ một phút giây nào của chính mình. Sân si, tham lam, mù quáng là những đức tính vô cùng tệ hại bởi chúng không chỉ khiến con người trở nên xấu xa mà còn làm cho thời gian của chúng ta lãng phí vào những điều vô ích. Một con người tham lam, đố kị sẽ không thể có được hạnh phúc bởi họ luôn ghen ghét và mãi để ý đến những người xung quanh, mãi chỉ mong ước có được thứ mà người khác sở hữu. Người mong có được sự hoàn hảo của người xuất sắc hơn bản thân là người lãng phí thời gian vào một cuộc đời khác không liên quan. Hơn nữa, nếu cuộc sống này không tồn tại những đức tính ấy thì chắc chắn một điều rằng bản thân mỗi người không đơn giản chỉ là có một cuộc đời không nuối tiếc, mà ta còn có thể trao đi và nhận được tình yêu thương một cách tuyệt vời. Sống không lãng phí, ta sẽ nhận được tiền tài, sức khỏe, thời gian hay thành tựu. Sống biết trao đi, ta sẽ nhận được tình yêu thương từ những gì bản thân đã dành tặng, cũng là để lan tỏa hơi ấm tình thương đến với mọi người quanh ta. Giống như bác sĩ Nguyễn Duy Thăng, với trách nhiệm lương y và đồng cảm với bệnh nhân ung thư, đã nghiên cứu phương pháp ghép tế bào gốc, mang lại hi vọng và sức mạnh cho họ vượt qua nỗi đau về thể xác và tinh thần. Ông đã góp phần sưởi ấm hi vọng cho bệnh nhân ung thư bằng tấm lòng nhân ái và sự sẻ chia sâu sắc. Mang lại nụ cười và niềm vui khi bệnh nhân xuất viện là niềm hạnh phúc lớn nhất của ông. Ta thấy bác sĩ Nguyễn Duy Thăng đã dành một khoảng thời gian của đời mình để trao đi yêu thương, niềm hy vọng, sức sống cho những bệnh nhân ung thư và điều ấy cũng khiến cho bản thân ông thêm hạnh phúc, thêm niềm vui. Bởi, ông đã sống một cách trọn vẹn, tuyệt vời mà không hề bỏ phí khoảnh khắc nào của cuộc đời. Có rất nhiều người đã cống hiến cho những mảnh đời bất hạnh bằng những nghĩa cử cao đẹp, như kiến trúc sư Phạm Đình Quý xây dựng 105 điểm trường cho trẻ em vùng cao. Anh dành một khoảng thời gian dài để cống hiến và dựng lên những nơi ấm áp với những mong muốn lớn lao mà bình dị. Cả hai đều không phải là người xấu xa, tham lam hay đố kị mà họ chính là minh chứng cho những con người biết cách sống, cách cho đi và không bỏ phí những cơ hội để được trao đi hơi ấm. Như vậy, ta hiểu rằng khi mình sống một cách trọn vẹn, mình sẽ không tham lam, đố kị, mù quáng mà mình có thể trao đi tình thương không lãng phí, nuối tiếc để tạo nên những khoảnh khắc đáng quý của cuộc đời.

Thời gian của đời người là hữu hạn, không một ai có thể ngăn cản được dòng chảy của cuộc đời, cũng sẽ không thể trở về với những khoảnh khắc ấy. Vì thế, trọng từng cột mốc quan trọng của cuộc sống, chúng ta nên cố gắng hết sức mình để đạt được những kết quả xứng đáng. Sẽ có đôi lúc chúng ta phải lựa chọn cho bản thân con đường quan trọng, con đường ấy sẽ cho ta những kỉ niệm tươi đẹp, những niềm vui mà ta sẽ mãi lưu giữ. Thế nhưng bên cạnh những kỉ niệm này vẫn luôn tồn tại song song sự hối hận, nuối tiếc. Đó có thể là khi chúng ta lựa chọn ngành nghề cho bản thân mình nhưng vì một khoảnh khắc sai lầm mà cả cuộc đời phải sửa chữa, phải chịu đựng. Cũng có thể là khi ta  quyết định thi vào ngôi trường chuyên, một ngôi trường mơ ước, một công ty sang trọng,… Nhưng vì khoảng thời gian ấy, ta lỡ mất cơ hội để học tập, trau dồi và rồi đành phải chấp nhận sự thật rằng mình đã thất bại. Vì vậy, điều tốt nhất là chúng ta nên làm hết sức với những gì bản thân có thể, cố gắng và thật sự nỗ lực với mục tiêu đã đặt ra. Đừng dùng thời gian quý báu để dành cho những thứ vô bổ thì ai cũng sẽ nhận được kết quả xứng đáng, không nuối tiếc cũng không có lưu luyến chỉ còn sự tự hào và một cuộc sống thật “trọn vẹn” mà thôi. Minh chứng cho điều đó chính là Bill Gates, một nhà tỷ phú, người kinh doanh. Lúc ấy, ông là một chàng thanh niên ở tuổi mười tám đôi mươi đã quyết định rời bỏ ngôi trường danh giá Harvard để cùng với một người bạn khác để sáng lập ra Microsoft, giờ đây là một hệ thống cực kỳ nổi tiếng. Trong câu chuyện, ta không chỉ thấy một Bill Gates dũng cảm rời bỏ nơi không dành cho mình mà còn cho thấy việc ông tận dụng thời gian và không hề bỏ phí một phút giây cuộc đời nào để dành cho nơi bản thân không mong muốn. Điều này không chỉ giúp ông thành công, mà còn tạo nên những kết quả xứng đáng với nỗ lực ông bỏ ra và làm nên một cuộc sống trọn vẹn. Hay ngược dòng thời gian để chứng kiến câu chuyện của Bác Hồ, về con đường ra đi tìm đường cứu nước của Bác. Trong khoảnh khắc của tuổi thanh xuân quý giá, Bác không hề lãng phí nó mà dùng nó để thực hiện mục đích cao cả. Bác hành động một cách quyết đoán, chính xác thông minh và chẳng hề làm cho khoảng thời này trở nên vô nghĩa, thậm chí Bác còn là một vị anh hùng, một nhà lãnh tụ vĩ đại của nước Việt Nam ta.

Khi ta có một ngày để sống, một ngày để hít thở, ta nên tận hưởng từng phút từng giây của cuộc đời để tạo ra sự “trọn vẹn”, để có được một lí tưởng sống và niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất. Con người được tạo hóa ban tặng một cuộc đời để sống, vậy nên sẽ luôn tồn tại những cá nhân tận hưởng “món quà” ấy theo những cách khác nhau. Đối với tôi, được sống được đi lại được nói được học như một cuộc sống bình thôi cũng là rất hạnh phúc rồi. Bởi lẽ, tôi nhận ra bản thân mình cần trân trọng nhiều điều hơn những thứ tôi đang được sở hữu, hơn nữa bản thân cũng cần phải trân trọng, biết ơn món quà quý giá mà thế giới dành cho chúng ta, ôi thật là hạnh phúc và trân trọng biết bao. Như đứa trẻ được sinh ra trong thời đại hòa bình tôi cảm thấy trân trọng vì điều đó. Tương tự thế, khi chúng ta được sinh ra trong mái ấm hạnh phúc thì thay vì nhìn vào những điểm xấu, ta nên cảm thấy biết ơn. Giống như em Nguyễn Hải An với mong ước hiến những bộ phận trên cơ thể mình trong thời khắc em khó khăn, đau khổ nhất của những giây phút cuối cùng của đời. An không những biết ơn từng giây phút em còn được sống, biết ơn vì bản thân vẫn còn được yêu thương mà còn trao đi yêu thương cho những số phận khó khăn hơn. Đây chính là sự trân quý thời gian, trân quý khoảnh khắc được sống đang dần hết. Không chỉ vậy, soi vào tấm gương người anh hùng Võ Thị Sáu – người đã hy sinh thân mình, quyết không để lộ nước đi của nước nhà ta thấy sự kiên cường, bất khuất của người phụ nữ Việt. Qua đó cũng nói lên tình yêu, sự trân trọng của chị Sáu với những điều mình đang có đến giây phút cuối cùng của cuộc đời. 

Quả thực, “Không có một ngày hôm qua nào từng bị bỏ phí đối với những người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay” là một câu nói về sự biết ơn trân trọng những khoảnh khắc của hiện tại vô cùng đúng đắn. Thế nhưng bên cạnh đó, việc chúng ta có những năm tháng quá khứ hối hận hay nuối tiếc cũng là một phần nào đó giúp con người ta có động lực để phát triển và sửa đổi nhiều hơn trong tương lai. Việc con người ta mắc phải những sai lầm, hay lầm lỡ là chuyện hiển nhiên và thậm chí từ những sai lầm này ta còn có thể nhìn nhận và phát triển những năng lực của bản thân để trở nên tốt hơn. Vì thế, tôi không nghĩ rằng chỉ với ý kiến chúng ta sống trọn vẹn cho hôm nay, ta sẽ không bị bỏ phí, chúng không cho người đọc cảm thấy thỏa đáng về vấn đề hối hận, nuối tiếc mà việc ta sống trọn vẹn đôi khi sẽ khiến con người ta trở nên mưu cầu sự hoàn hảo, hay thậm chí là vì những năm ấy mà ta cảm thấy cuộc sống trở nên thiếu đi nguồn động lực để phát triển bản thân.

Như vậy, qua câu nói của Brendan Francis “Không có một ngày hôm qua nào từng bị bỏ phí đối người sống trọn vẹn cho ngày hôm nay” mang lại cho chúng ta vô vàn những bài học ý nghĩa và quý giá. Đầu tiên, từ câu nói này của nhà văn, nhà viết kịch làm ta có những suy nghĩ về sự trân trọng, biết ơn từng khoảnh khắc cuộc đời mình đang có. Đó là sự trân trọng đối với khoảng thời gian mình được sống, được yêu thương và hơn nữa đấy còn là sự biết ơn đối với hiện tại. Thứ hai, con người cần phải thực hiện những mục tiêu quan trọng, cần thiết của bản thân để tận dụng hết mọi thời gian ta có. Ta còn cần tập trung vào việc mình phải làm để không lãng phí thời gian nhưng mang cho chúng ta kết quả xứng đáng.

Qua câu nói này, ta có thể hiểu được tầm quan trọng của thời gian và cách để ta sống trọn vẹn từng phút giây đáng quý. Mỗi người có một cuộc đời riêng vì thế chúng ta nên biến hóa sử dụng hay làm nên một cuộc sống sao cho thật trọn vẹn, tuyệt vời và hạnh phúc.

Chia sẻ của cô Ngọc Anh – đại diện ban giám khảo về cuộc thi viết Nghị luận xã hội tháng 9

Mình khá cảm động khi trước – trong – sau thời gian nhận bài thi viết lần này, có khá nhiều tin nhắn được gửi đến mình. Phụ huynh, giáo viên thì mong muốn có thêm nhiều cuộc thi như vậy. Học sinh thì hỏi han về cách thức gửi bài, đề thi, … Điều đó chứng tỏ các bạn đều rất quan tâm, ủng hộ hoạt động này. Bản thân mình là người tổ chức, cũng là người trực tiếp chấm thi, cảm thấy có thêm rất nhiều động lực để làm việc.

Mình muốn dành lời cảm ơn chân thành cho Mai Hiên, Linh Chi. Hai vị giám khảo chấm thi Nghị luận xã hội lần thứ 6 này đều là các bạn học, cùng chung một niềm yêu văn chương tha thiết với nghề giống như mình. Đặc biệt, Linh Chi là cô giáo đã tham gia làm giám khảo cho các cuộc thi viết của Thích Văn học tới 4 lần: 3 lần thi viết Nghị luận xã hội và 1 lần thi viết Nghị luận văn học. Cảm ơn các bạn vì đã không chỉ đồng hành cùng thanh xuân của mình, mà còn góp phần làm nên những sự kiện ý nghĩa đầy ngọt ngào cùng Thích Văn học.

Những cuộc thi như thế này, chắc chắn sẽ còn được tổ chức thêm nhiều lần nữa. Hy vọng Thích Văn học và những sự kiện học tập này tiếp tục nhận được sự đón nhận, ủng hộ và tham gia của đông đảo bạn học.

Tham khảo những bài viết liên quan:

Nghị luận xã hội: Trách nhiệm của thế hệ trẻ trong thời đại 4.0

Bài viết đạt giải Nhất cuộc thi viết Nghị luận xã hội tháng 9

Nghị luận xã hội: Bài đạt giải nhất cuộc thi viết tháng 10

Nghị luận xã hội: Muốn chạm vào nhưng lại chẳng dám đưa tay

Nghị luận xã hội: Tự mình làm nên cuộc sống

Nghị luận xã hội: Trân trọng và sống hết mình với cuộc sống hiện tại

Xem thêm: