NLVH nâng cao: Nhân vật trong tác phẩm truyện

Nhan vat trong tac pham truyen

Nhân vật là hình tượng nghệ thuật trong tác phẩm văn học, được nhà văn sáng tạo, hư cấu từ bức tranh hiện thực cuộc sống, mang đậm dấu ấn chủ quan của nhà văn. Trong bài viết này, Thích Văn học sẽ cùng các bạn tìm hiểu nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao – một người nông dân nghèo nhưng giàu lòng tự trọng, nhân hậu và đầy tình yêu thương con. Để từ đó, ta thấy rõ tài năng của Nam Cao trong việc xây dựng hình tượng nhân vật mang chiều sâu hiện thực và giá trị nhân đạo sâu sắc.

Đề bài

Bertolt Brecht từng khẳng định: “Các nhân vật trong tác phẩm nghệ thuật không phải đơn giản là những bản dập cá»§a những con người sống, mà là hình tượng được khắc họa phù hợp vá»›i ý đồ, tư tưởng cá»§a tác giả”.

Phân tích nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao để làm sáng tỏ nhận định trên.

Bài làm

Trong sách “Sáng thế”, hình ảnh con người được tạo ra mang đầy tính biểu tượng. Thoạt tiên, Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra hình hài con người. Hình nhân ấy đã có đầy đủ các giác quan, đã có thể xác trọn vẹn song lại vô hồn, vô cảm. Thấy vậy, Đấng tạo hóa liền thổi sinh khí vào lá»— mÅ©i cá»§a sinh vật, trao ban cho chúng sá»± sống. Từ đây, con người được tạo sinh. Vá»›i những người ngoại đạo, câu chuyện gợi đến triết lý nhân sinh nhiều hÆ¡n ý niệm về tôn giáo. Còn khi nghÄ© về văn chương, về những nhà văn, nhà thÆ¡, câu chuyện này có lẽ như má»™t lời nhắn nhá»§ về hành trình sáng tạo nghệ thuật đầy gian truân và thá»­ thách. Người cầm bút cÅ©ng là “đấng tạo hóa” trong thế giá»›i cá»§a riêng mình. Nhân vật họ tạo ra không phải là xác ướp vô cảm, hình nhân khô khan mà chính là hình tượng nghệ thuật đã được “thổi sinh khí”, thấm đượm ý đồ, tư tưởng cá»§a người viết. Nhà thÆ¡ người Đức Bertolt Brecht, vì thế, đã từng khẳng định: “Các nhân vật trong tác phẩm nghệ thuật không phải đơn giản là những bản dập cá»§a những con người sống, mà là hình tượng được khắc họa phù hợp vá»›i ý đồ, tư tưởng cá»§a tác giả”. Nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên cá»§a nhà văn Nam Cao là má»™t minh chứng xác đáng. 

Nhân vật là hình tượng nghệ thuật trong tác phẩm văn học, được nhà văn sáng tạo, hư cấu từ bức tranh hiện thá»±c cuá»™c sống, mang đậm dấu ấn chá»§ quan cá»§a nhà văn. Nhân vật trong tác phẩm có khi là con người có tên hoặc không tên, có khi là má»™t loài vật, má»™t đồ vật nào đó. “Bản dập cá»§a những con người sống” là sá»± sao chép y đúc khuôn mẫu từ con người thá»±c, như những tiêu bản, như ảnh chụp, không có sá»± sáng tạo, cách tân, làm má»›i. “Các nhân vật trong tác phẩm nghệ thuật không phải đơn giản là những bản dập cá»§a những con người sống”, tức là, dù lấy chất liệu và được gợi hứng từ những con người có thá»±c, nhân vật trong tác phẩm văn học không phải là má»™t sá»± quy chụp, sao chép máy móc đơn thuần, không bê nguyên si hình mẫu vào tác phẩm mà có sá»± sáng tạo, biến hóa nhất định. Nó là “hình tượng được khắc họa phù hợp vá»›i ý đồ, tư tưởng cá»§a tác giả”, đồng nghÄ©a vá»›i việc những con người sống khi bước vào thế giá»›i cá»§a văn chương đã được làm má»›i, được nhào nặn, tái tạo, biến đổi phù hợp vá»›i mong muốn cá»§a người cầm bút. Những hình tượng ấy không đơn giản mà chất chứa những suy tư, trăn trở, những rung động, lí giải, nhận thức cá»§a nhà văn về cuá»™c đời. Như vậy, nhận định cá»§a Bertolt Brecht đã khẳng định đặc trưng quan trọng cá»§a nhân vật trong tác phẩm văn học: Nhân vật không phải là sá»± sao chép y nguyên con người sống mà là sá»± sáng tạo cá»§a nhà văn. Nhân vật là nÆ¡i để nhà văn bá»™c lá»™ những suy tư, trăn trở, thể hiện những rung động, xúc cảm trước cuá»™c đời, qua đó gá»­i đến bạn đọc những thông Ä‘iệp nhân sinh sâu sắc.

Nhân vật là linh hồn cá»§a tác phẩm truyện, là nhân tố chính giữ vai trò quyết định ná»™i dung, tư tưởng cá»§a tác phẩm. Nguyá»…n Đình Thi cho rằng “Người viết tiểu thuyết nghÄ© mọi vấn đề phải thông qua nhân vật, xuất phát từ nhân vật hÆ¡n là từ sá»± việc. Má»™t cuốn tiểu thuyết có viết được hay không là ở chá»— nó có tạo ra được nhân vật làm cho bạn đọc nhá»› được hay không”. Như thế, má»™t tác phẩm hay hay dở, cố nhiên có nhiều yếu tố, nhưng nhân vật mà mờ nhạt, đơn Ä‘iệu, nhàm chán thì không thể là tác phẩm hay. Má»™t tác phẩm văn học giá trị phải được tạo nên từ hệ thống nhân vật tiêu biểu, có sức chứa lá»›n. Bởi, nhân vật là phương tiện để nhà văn phản ánh hiện thá»±c, là phương thức cÆ¡ bản để nhà văn miêu tả thế giá»›i. Thá»±c chất, nhân vật chính là hệ quy chiếu, là lăng kính để nhà văn thể hiện góc nhìn đời sống cá»§a riêng mình. Nhân vật trong tác phẩm tốt hay xấu, yếu Ä‘uối hay mạnh mẽ, xấu xí như ma như quá»· hay đẹp như thần như tiên,… đều phản ánh má»™t phần nào đó cái nhìn cá»§a nhà văn về hiện thá»±c. Vì thế, nhân vật là phương tiện để phản ánh đời sống, khái quát hiện thá»±c. Hình tượng nhân vật chính là yếu tố kết tinh những quy luật cá»§a cuá»™c sống nhân sinh, thể hiện những hiểu biết, những ước ao và kì vọng về con người. Song quan trọng nhất, nhân vật là phương tiện để nhà văn thể hiện tư tưởng, tình cảm cá»§a riêng mình. Tư tưởng, tình cảm, thái độ cá»§a nhà văn là má»™t khoảng trống, khoảng trắng, má»™t Ä‘iểm chưa xác định. Khi viết tác phẩm, người cầm bút ít khi phát biểu trá»±c tiếp tư tưởng, tình cảm, thái độ cá»§a mình mà gá»­i gắm vào hình tượng nhân vật, từ đó làm sáng tỏ tư tưởng, chá»§ đề cá»§a tác phẩm. Vì vậy, nhân vật chính là cá»— xe chuyên chở tâm hồn người viết, thể hiện tâm tư, ước vọng cá»§a tác giả. Do ảnh hưởng bởi góc nhìn chá»§ quan như thế nên nhân vật trong tác phẩm văn học không bao giờ trùng khít vá»›i nguyên mẫu ngoài đời sống. Dù có được gợi hứng từ má»™t cá nhân nào đó trong thá»±c tiá»…n và bắt nguồn từ má»™t sá»± kiện có thật, không bao giờ người ta thấy má»™t sá»± sao chụp nào tuyệt đối, không bao giờ người ta thấy hình tượng văn học dập khuôn con người như cách mà máy ảnh vận hành. Trong văn chương, không có dây chuyền sản xuất hàng loạt. Sá»± phá»§ định này là Ä‘iều tất yếu để bảo toàn tính sáng tạo, độc đáo cá»§a văn học.

Nam Cao là nhà văn hiện thực phê phán trước Cách mạng và được xem là một trong những cây bút tiêu biểu nhất của thế kỉ XX. Trong gia tài văn chương của mình, ông đã để lại những sáng tác vô giá, những kiệt tác bất hủ truyền đời mà truyện ngắn Lão Hạc là một trong số đó. Nhân vật Lão Hạc trong tác phẩm là hình tượng tiêu biểu về người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám, thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc của tác giả.

Lão Hạc là hình tượng nhân vật kết tinh tư tưởng cá»§a Nam Cao, thể hiện trái tim nhân đạo vÄ© đại cá»§a nhà văn trước số phận cá»§a những người nông dân. NghÄ© về lão Hạc, trước nhất là thấy được sá»± đồng cảm, chia sẻ cá»§a tác giả khi thấu hiểu được hoàn cảnh trá»› trêu, gian khổ cá»§a giai cấp nông dân trước Cách mạng tháng Tám. “Vợ lão chết rồi. Con lão Ä‘i bằn bặt. Già rồi mà ngày cÅ©ng như đêm, chỉ thui thá»§i má»™t mình”, chỉ có cậu Vàng làm bạn. Lão đã già nhưng phải chịu má»™t cuá»™c sống hiu quạnh, cô độc, không có người chăm sóc, không có con cháu bầu bạn, chỉ còn có má»™t con chó để tâm sá»± bao ná»—i muá»™n phiền. Ngặt nhất là lão nghèo, cái nghèo thấm thía gây nên bao ná»—i bi kịch cá»§a đời người. Vì nghèo, con trai lão không có tiền cưới vợ, phẫn chí “ra tỉnh đến sở má»™ phu, đưa thẻ, ký giấy xin Ä‘i làm đồn Ä‘iền cao su”, không biết ngày trở về. Vì nghèo, “rồi lại bão, hoa mầu bị phá sạch sành sanh”, sau má»™t trận ốm lão chẳng làm ăn được gì, “má»™t lão vá»›i má»™t con chó má»—i ngày ba hào gạo, mà gia sá»± vẫn còn đói deo đói dắt”. Thậm chí có những ngày, “…lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi thì khoai cÅ©ng hết. Bắt đầu từ đấy, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn cá»§ chuối, hôm thì lão ăn sung luá»™c, hôm thì ăn rau má, vá»›i thỉnh thoảng má»™t vài cá»§ ráy, hay bữa trai, bữa ốc.” Những bữa ăn vốn đã vạ vật, túng thiếu, lại cứ vÆ¡i Ä‘i, bá»›t dần, ít dần theo thời gian làm ta thấm thía biết bao ná»—i cÆ¡ cá»±c, nghèo khổ đến bước đường cùng cá»§a lão Hạc. Những hình ảnh tăng tiến như Ä‘ang nhân thêm ná»—i cay đắng cá»§a kiếp người bị cái đói, cái nghèo dồn đến tận bờ sát góc. CÅ©ng chính vì đói, vì khổ, lão bị dồn ép vào má»™t tình thế bắt buá»™c phải đưa ra lá»±a chọn đầy thá»­ thách và Ä‘au đớn: bán cậu Vàng, đổi lấy năm đồng bạc ít ỏi để xoay sở vốn liếng. Dường như, những Ä‘e dọa cá»§a cuá»™c sống mưu sinh đã đẩy con người ta đến những cảnh huống thật lắm tréo ngoe, bất hạnh, phải làm những Ä‘iều mình ghét, thậm chí trở thành con người mà mình hằng khinh rẻ, phỉ báng. Lão bán cậu Vàng, tức là lão đã lừa dối, phản bá»™i con vật trung thành, lão đã hành động trái vá»›i bản tính thuần hậu thường ngày cá»§a lão. Nhưng biết làm thế nào khi đời sống cứ ngày má»™t khó khăn thêm, lão biết sống ra sao khi đã thành ra khánh kiệt, nghèo túng, không còn gì để duy trì sá»± sống! Nghèo khổ, lão Hạc bán chó. Nghèo khổ, ông giáo bán mấy quyển sách quý hÆ¡n vàng. Và cÅ©ng vì nghèo khổ mà chị Dậu trong “Tắt đèn” cá»§a Ngô Tất Tố cÅ©ng phải đứt ruá»™t bán chó, bán con. Thế má»›i thấy, cái nghèo đã trở thành ná»—i ám ảnh ghê gá»›m, ná»—i lo lắng thường trá»±c, là vấn đề sống còn cá»§a người nông dân trước Cách mạng. Thá»±c tế, họ lao nhọc vất vả mà cuá»™c sống cứ hiu hắt, quẩn quanh, cÆ¡ cá»±c. Hoàn cảnh sống cá»§a lão Hạc, do đó không phải là số phận cá nhân mà là mẫu số chung cá»§a thời đại, là hình ảnh mang tính chất Ä‘iển hình. Viết về con người vá»›i tất cả ná»—i trăn trở, suy tư, nhà văn hiện thá»±c Nam Cao đã xây dá»±ng hình tượng lão Hạc vá»›i ý đồ nghệ thuật riêng, vừa tái hiện má»™t mảnh ghép cá»§a đời sống, vừa ý nhị thể hiện sá»± cảm thông, xót xa cá»§a mình trước số phận con người.

Thế nhưng, vượt lên trên tất cả những khổ Ä‘au và túng quẫn ấy, trong lão Hạc vẫn sáng lên những phẩm chất đáng quý, những nét đẹp cá»§a má»™t tâm hồn lương thiện và giàu tình thương. Hình tượng nghệ thuật đã thắm đượm tư tưởng, tình cảm cá»§a tác giả. Bên cạnh ná»—i Ä‘au đớn, xót xa cho thân phận người, Nam Cao cÅ©ng hết sức đề cao, trân trọng vẻ đẹp tâm hồn cá»§a họ. Lão Hạc là hình tượng nhân vật kết tinh đầy đủ và sâu sắc vẻ đẹp phẩm chất đáng quý cá»§a người nông dân. Trước hết, lão là má»™t người cha rất má»±c thương con. Lão luôn day dứt, khắc khoải vì không thể cho đứa con trai duy nhất cá»§a mình má»™t mái nhà, được yên bề gia thất. Còn gì Ä‘au đớn hÆ¡n ná»—i bất lá»±c cá»§a người cha khi không đủ sức dá»±ng vợ gả chồng cho con vì nghèo khổ? Mà đó lại là chuyện hệ trọng cá»§a cả đời người! Ná»—i khắc khoải vì chưa làm tròn bổn phận đã giày vò lão nông ấy nhiều lắm, nên má»—i khi nghÄ© về con “lão rân rấn nước mắt”, “lão thương con lắm”, lúc nào cÅ©ng mong ngóng thư cá»§a con từ nÆ¡i xa gá»­i về. Thương con, lão thương cả con chó mà con đã để lại. Lão chăm sóc nó, trò chuyện cùng nó, “lão gọi nó là cậu Vàng như má»™t bà hiếm hoi gọi đứa con cầu tự”. Ná»—i cô đơn khi tuổi già đã đến mà vẫn không có Ä‘iểm tá»±a, ná»—i nhá»› vô biên vá»›i người con nÆ¡i xa đều được giải tỏa trong những cuá»™c trò chuyện thân tình cá»§a lão Hạc vá»›i cậu Vàng. Đỉnh Ä‘iểm nhất, ngay cả trong cÆ¡n nguy khốn bữa được bữa mất, cuá»™c sống lay lắt, vạ vật sau má»™t trận ốm nặng, lão vẫn quyết chịu kham khổ để thu vén, dành dụm, để lại mảnh vườn cho con. Đức hi sinh cá»§a bậc làm cha, làm mẹ xưa nay đã trở thành má»™t phẩm chất thâm căn cố đế, không gì lay chuyển. Ở lão Hạc, biểu hiện cá»§a đức hi sinh đã đạt đến ngưỡng cao nhất, hi sinh cả mạng sống cá»§a mình để Ä‘em lại hạnh phúc sau này cho con, dù người con lúc này vẫn biệt tăm biệt tích không biết ngày trở về. Cái chết dữ dá»™i, Ä‘au đớn, vật vã trên chiếc giường cÅ© đã là minh chứng tỏ tường nhất cho má»™t tình yêu vô biên, để chính ông giáo trong ná»—i xúc động, ngậm ngùi cÅ©ng muốn nhắn nhá»§ tá»›i người con ở xa rằng: “Đây là cái vườn mà ông cụ thân sinh ra anh đã cố để lại cho anh trọn vẹn: cụ thà chết chứ không chịu bán Ä‘i má»™t sào…”. 

Cùng với tình yêu thương con, ở lão Hạc còn tỏa sáng vẻ đẹp của một con người có ý thức cao độ về lòng tự trọng. Sống trong đói nghèo, con người ta rất dễ bị tha hóa, trở nên bần tiện đi, sống mòn ra, rỉ đi, không còn giữ được thiên lương trong sáng. Nhưng lão Hạc, dù trong tận cùng của cái đói, cái khổ vẫn giữ trọn được lòng tự trọng, ý thức rõ ràng về giá trị của mình. Túng thiếu, bần cùng nhưng lão từ chối mọi sự giúp đỡ từ ông giáo với thái độ gần như là “hách dịch”. Mà thực có phải “hách dịch” gì! Đó chỉ là một người tự trọng không muốn phiền lụy đến người khác đấy thôi! Bởi “lão cũng biết vợ tôi không ưng giúp lão”, lão hiểu khi giúp lão thì ông giáo cũng khó xử với vợ con, vì nhà ông giáo cũng chẳng khá giả gì cho cam, cũng khó khăn lắm, đói khổ lắm. Hiểu được như thế tức là con người biết nghĩ và biết giữ sự tự trọng trong mình. Quan trọng nhất, trước khi ra đi, người cố nông nghèo còn gửi tiền cho ông giáo để lo ma chay cho mình và không muốn phiền lụy đến hàng xóm. Một người ngay cả đến cái chết của mình cũng đã chu tất xong xuôi, không dám phiền hà đến ai, thì ấy hẳn phải là một người rất trọng danh dự. Lão khổ cực nhưng không cho phép mình sống dựa, sống nhờ; lão thà chịu đói, chịu khổ chứ nhất quyết không nhận sự bố thí, không để ai phải vì mình mà bận lòng. Cái chết của lão, xét đến cùng, cũng là một cách giữ gìn nhân phẩm, một sự lựa chọn đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh của người nông dân già cả, hiền lành, trung thực. Chính lòng tự trọng ấy khiến tình thương con của lão càng trở nên cảm động: lão chọn cái chết để giữ trọn mảnh vườn cho con, để khi trở về, con không phải xấu hổ vì cha mình đã đánh mất danh dự. Ở lão Hạc, tình yêu thương con và lòng tự trọng hòa quyện, tạo nên vẻ đẹp trong sáng, cao quý của một tâm hồn Việt Nam chân chất và nhân hậu. Xây dựng hình ảnh lão Hạc với những phẩm chất cao đẹp như vậy, Nam Cao đã thể hiện thái độ trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn đáng quý bên trong mỗi con người. Đồng thời, khi tập trung bút lực vào việc miêu tả cái chết đầy đau đớn của lão Hạc, Nam Cao dường như còn muốn nói thêm một điều gì khác. Lão không chết vì tuổi già, lão không chết vì bệnh tật, cái chết của lão trái với quy luật của tự nhiên, vì lão đã ép mình phải chết. Mà cái gì đi ngược lại với tự nhiên thì thường vô cùng khốc liệt và đau đớn! Cái chết của lão nông ấy thực sự rất ám ảnh, đó không phải là một cái chết nhẹ nhõm mà là cái chết gân guốc, vật vã, bất ngờ, đau đớn “Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái, nẩy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết.” Cái chết ấy mang ý nghĩa tố cáo xã hội sâu sắc. Chính xã hội phong kiến nửa thực dân đã đẩy con người đến bước đường cùng, phải lựa chọn cái chết để bảo toàn lòng tự trọng, phải lựa chọn cái chết để giải thoát cho chính mình. Hình ảnh lão Hạc, do đó, đã kết tinh trọn vẹn tư tưởng nhân đạo vĩ đại của nhà văn hiện thực phê phán thế kỉ XX. 

Truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao là minh chứng tiêu biểu, khẳng định tính đúng đắn trong quan điểm của B.Brecht. Nam Cao không xây dựng hình tượng lão Hạc như những hình nhân vô hồn, tồn tại chỉ để kể chuyện, mà nhân vật góp phần thể hiện tiếng nói, tư tưởng, trăn trở của nhà văn. Lão Hạc là kết tinh của tình thương, của lòng tự trọng, của nỗi đau thân phận con người trong xã hội cũ, ông giáo là hiện thân cho cái nhìn nhân đạo, cho niềm day dứt và xót xa của người trí thức trước kiếp người nhỏ bé. Mỗi nhân vật đều mang trong mình một phần tâm hồn Nam Cao, là nơi ông gửi gắm những suy tư sâu sắc về nhân phẩm, về thiên lương và giá trị làm người giữa bùn lầy đói khổ. Chính vì được thổi vào hơi thở của tư tưởng và tình cảm ấy mà lão Hạc trở thành một hình tượng sống động, ám ảnh, khiến người đọc không chỉ xúc động mà còn day dứt, không ngừng chất vấn, suy ngẫm về giá trị thực sự của con người. 

Nhận định của B.Brecht đã khẳng định một yêu cầu cốt lõi trong sáng tác nghệ thuật: nhân vật văn học không chỉ là cái bóng phục vụ cốt truyện, mà phải là linh hồn mang tư tưởng của nhà văn. Người sáng tác chân chính không nên tạo ra những hình tượng vô hồn, đơn chiều như những ma-nơ-canh rập khuôn, mà cần khắc họa nhân vật như những con người sống động, có cá tính, nội tâm, suy nghĩ và xung đột riêng. Mỗi nhân vật phải là sự kết tinh của cái nhìn nhân sinh, tâm hồn, tài năng của người viết. Vì thế, người sáng tác cần luôn trăn trở, đào sâu vào bản chất con người, tích cực quan sát thực tiễn và học hỏi từ trường học cuộc sống. Với người tiếp nhận văn học, nhận định của Brecht gợi mở cách đọc một tác phẩm. Khi tiếp nhận văn học, người đọc không chỉ là tiếp cận cốt truyện, tình huống, chi tiết mà còn khám phá tư tưởng, triết lý sống ẩn sau từng nhân vật. Đồng thời, dộc giả cũng cần giữ được sự nhạy bén và phản biện, để từ những gì nhân vật thể hiện có thể rút ra bài học cho chính mình, từ đó hiểu hơn về con người, về bản thân, và về thế giới mình đang sống.

Quá trình sáng tạo là một hành trình gian truân và vất vả, Nguyễn Khải thậm chí đã ví nó như quá trình luyện ngọc, “Tác phẩm được hình thành, hình tượng được tạo ra lung linh ánh sáng của ngọc quý. Nhưng nếu tinh ý, ta có thể nhìn thấy máu, thấy nước mắt, thấy niềm vui và nỗi buồn của người thợ kì tài”. Quả là “ngọc bất trác bất thành khí”! Chất liệu đời sống giống như chất ngọc thô. Chỉ khi được mài giũa qua lao động nghệ thuật đầy khổ luyện, qua những va đập, suy tư, và rung động của trái tim người nghệ sĩ, viên ngọc ấy mới thật sự tỏa sáng. Chính từ những “chất ngọc” được mài giũa bằng tâm huyết ấy, văn chương mới thật sự trở thành thứ ánh sáng diệu kỳ, soi rọi và thanh lọc tâm hồn con người.

Tham khảo bài viết khác tại đây:

Nghị luận văn học nâng cao: Phong cách nghệ thuật của nhà thơ

Xem thêm: