Phong cách nghệ thuáºt chÃnh là điá»u là m nên sá»± độc đáo, diện mạo riêng biệt cá»§a ngưá»i nghệ sÄ©. Äể từ đó, má»—i trang văn không chỉ là sá»± phản ánh cá»§a Ä‘á»i sống mà còn cho thấy cách nhìn, cách cảm riêng cá»§a má»—i nhà thÆ¡, nhà văn.Â
ThÃch Văn há»c gá»i đến bạn bà i văn nghị luáºn nâng cao vá» má»™t nháºn định văn há»c cá»§a nhà thÆ¡ Lê Äạt vá» phong cách nghệ thuáºt. Mong rằng, các bạn sẽ có thêm kiến thức là luáºn để áp dụng trong quá trình là m bà i, có thêm góc nhìn vá» bà i thÆ¡ “Vá»™i và ng” nhé!
Äá» bà i:Â
Nhà thÆ¡ Lê Äạt từng nháºn định:Â
“Má»—i công dân có má»™t dạng vân tay.Â
Má»—i nhà thÆ¡ có má»™t dạng vân chữ.Â
Không trá»™n lẫn”
Chứng minh nháºn định qua bà i thÆ¡ “Vá»™i và ng” cá»§a Xuân Diệu.
Bà i là m
Tham khảo: Sách Chuyên đề lý luận văn học
Tạo hóa là đấng sáng tạo tà i ba, ngưá»i đã tạo ra hà ng tỉ sinh váºt trên hà nh tinh mà không có sá»± váºt nà o hoà n toà n trùng khÃt. Như than đá và kim cương, dù cùng được cấu thà nh từ nguyên tá» cacbon nhưng hình dáng và tÃnh chất lại vô cùng khác nhau. Như hổ và báo đốm, cùng là há» mèo nhưng táºp tÃnh sống và cách thức săn mồi lại hoà n toà n khác biệt. Má»—i váºt má»™t tÃnh, má»—i ngưá»i má»™t vẻ, tá»± nhiên vốn Ä‘a dạng, phong nhiêu, trù phú vô cùng! Không nằm ngoà i quy luáºt đó, trong văn chương, má»—i nhà văn Ä‘á»u có phong cách nghệ thuáºt riêng, không ai giống ai. Cá tÃnh sáng tạo cá»§a má»—i cây bút chÃnh là yếu tố then chốt cấu thà nh nên vị trà không thể thay thế cá»§a há» trên văn đà n. Vì lẽ đó, nhà thÆ¡ Lê Äạt từng nháºn định:Â
“Má»—i công dân có má»™t dạng vân tay.Â
Má»—i nhà thÆ¡ có má»™t dạng vân chữ.Â
Không trá»™n lẫn”
Vá»›i Xuân Diệu – cây bút được mệnh danh là “ông hoà ng thÆ¡ tìnhâ€, phong cách và cá tÃnh sáng tạo ấy đã được thể hiện Ä‘áºm nét qua tác phẩm “Vá»™i và ngâ€.Â
Trước hết, “vân tay†là những hoa văn trên đầu ngón tay má»—i ngưá»i. Äó là thứ không ai giống ai, là dấu hiệu để nháºn dạng má»™t cá thể duy nhất, không pha tạp, dung hợp vá»›i ngưá»i nà o khác. Từ hình ảnh Ä‘á»i thưá»ng ấy, nhà thÆ¡ Lê Äạt đã liên tưởng đến má»™t hình ảnh rất độc đáo: “vân chữâ€. “Vân chữ†là cách nói hình ảnh, ý chỉ bút pháp riêng, phong cách, cá tÃnh sáng tạo độc nhất vô nhị cá»§a ngưá»i cầm bút. Nếu “vân tay†là dấu hiệu nháºn diện con ngưá»i thì “vân chữ†chÃnh là dấu hiệu nháºn diện tâm hồn cùng sá»± độc sáng, riêng biệt cá»§a ngưá»i viết. “Không trá»™n lẫn†tức là không trùng lặp, lẫn lá»™n, không hòa và o số đông, trở thà nh má»™t cá thể đặc biệt, duy nhất. Như váºy, nháºn định cá»§a Lê Äạt đã thể hiện má»™t quan niệm nghệ thuáºt sâu sắc: Ä‘iá»u cốt lõi, sống còn vá»›i ngưá»i nghệ sÄ© chân chÃnh là khả năng tạo ra dấu ấn độc đáo, hình thà nh được phong cách nghệ thuáºt cá»§a riêng mình. Và nhìn sâu hÆ¡n, khi chÃnh Lê Äạt là má»™t nhà thÆ¡ vá»›i chá»§ trương cách tân thÆ¡ ca, ý kiến có lẽ còn nhấn mạnh nhiá»u đến sá»± sáng tạo, đổi má»›i trên thi đà n.
Cuá»™c sống là dòng chảy vÄ©nh hằng không ngừng biến động, “không ai tắm hai lần trên má»™t dòng sông†(Heraclitus). Văn há»c phản ánh cuá»™c sống nên nó không thể là hòn đá bất động là m chững mạch cuá»™c sống mà cÅ©ng phải thay đổi để kiến tạo những giá trị má»›i, sóng đôi cùng dòng chảy. Văn chương, vì thế là vùng đất cá»§a sá»± sáng tạo, lÄ©nh vá»±c cá»§a cái sá»± độc đáo, viết văn là m thÆ¡ là phải đổi má»›i. Nhà văn, nhà thÆ¡ không thể dáºp khuôn bản thân mà luôn cần phá kén vươn mình, định hình cá tÃnh riêng, xây dá»±ng phong cách nghệ thuáºt. Phong cách nghệ thuáºt ấy không phải là yếu tố vụn vặt, nhất thá»i mà mang tÃnh chất bá»n vững, hệ thống. Mà yếu tố đầu tiên biểu hiện Ä‘áºm nét cá tÃnh ngưá»i viết chÃnh là ở cách nhìn, cách cảm thụ có tÃnh khám phá vá» cuá»™c sống và con ngưá»i. Dá»… hiểu vì sao R.Gamzatov tha thiết mong muốn “trao cho tôi đôi mắt†thay vì “trao cho tôi đỠtà iâ€. Thế giá»›i dẫu phong phú muôn mà u nhưng đối vá»›i má»—i ngưá»i viết lại có những cách xuyên chiếu, khúc xạ khác biệt. Äá» tà i trong Ä‘á»i sống thì muôn thuở, nhưng khai thác nó dưới tá»a độ ra sao, lại tùy thuá»™c và o từng nhà văn. Cùng má»™t sá»± váºt, hiện tượng, nhưng dưới nhiá»u góc độ, nhiá»u Ä‘iểm nhìn, kết hợp vá»›i những trải nghiệm và vốn sống khác nhau, các nhà văn nhà thÆ¡ sẽ có cách thẩm định, đánh giá, khai thác thông tin không trùng lặp vá»›i ngưá»i khác. Cái nhìn là yếu tố căn cốt, quan trá»ng, là tiá»n đỠkhởi phát ở nhà thÆ¡ thế giá»›i nghệ thuáºt riêng, bao trùm lên tác phẩm má»™t “miá»n khà háºu†(chữ dùng cá»§a Nguyá»…n Ngá»c Tư) đặc biệt. Äồng thá»i, cách nhìn, cách cảm thể hiện thế giá»›i quan, nhân sinh quan cá»§a ngưá»i viết, chi phối toà n bá»™ hệ thống đỠtà i, chá»§ Ä‘á», phương tiện và hình thức biểu đạt tác phẩm. Bên cạnh đó, phong cách nghệ thuáºt còn được thể hiện ở hệ thống các phương thức biểu hiện, những thá»§ pháp, bút pháp có tÃnh chất ổn định, thống nhất, đặc trưng như cách kể chuyện, tổ chức kết cấu, miêu tả ngoại hình, bá»™c lá»™ ná»™i tâm nhân váºt, xây dá»±ng hình ảnh, cách sá» dụng ngôn ngữ, giá»ng Ä‘iệu,… Tức là phong cách được bá»™c lá»™ qua yếu tố hình thức nghệ thuáºt trong hệ thống các văn bản. Nói thế để thấy, những biểu hiện cá»§a phong cách nghệ thuáºt vô cùng Ä‘a dạng, mà u mỡ. Minh giải cho Ä‘iá»u ấy, không có là do nà o phù hợp hÆ¡n sá»± phong nhiêu, trù phú trong tÃnh cách và vốn sống cá»§a từng nhà văn, nhà thÆ¡. ChÃnh nhá» cá tÃnh sáng tạo riêng biệt đó, văn đà n trở nên Ä‘a dạng hÆ¡n, nhiá»u mà u sắc, không nhà m chán, đơn tẻ, má»™t mà u. Äồng thá»i, chÃnh há» cÅ©ng được ghi danh trên trưá»ng văn tráºn bút những hằng giá trị riêng, không ai giống ai.Â
Xuân Diệu là má»™t trong những nhà thÆ¡ tiêu biểu nhất cá»§a phong trà o ThÆ¡ má»›i, được mệnh danh là “má»›i nhất†vì khả năng cách tân độc đáo, xây dá»±ng lối Ä‘i riêng không trùng lặp vá»›i nhiá»u cây bút cùng thá»i. NghÄ© vá» Xuân Diệu, là suy tư vá» má»™t nhà thÆ¡ “má»™t Ä‘á»i như kẻ tìm đưá»ngâ€, đã nhiá»u lần cất tiếng, bá»™c lá»™ sâu sắc cái tôi cá»§a mình trên văn đà n. Tất nhiên, phong cách cá»§a má»™t tác giả phải được định hình qua hệ thống tác phẩm xuyên suốt Ä‘á»i viết cá»§a há». Nhưng trong má»™t chừng má»±c nhất định, có má»™t số tác phẩm nổi báºt, mà ở đó phong cách cá»§a hỠđược thể hiện Ä‘áºm nét nhất, sâu sắc nhất. Trưá»ng hợp “Vá»™i và ng†cá»§a Xuân Diệu là má»™t tác phẩm như váºy.Â
Khác vá»›i nhiá»u cây bút lãng mạn đương thá»i, hoặc luôn tìm cách đối láºp vá»›i cuá»™c Ä‘á»i hoặc thoát ly thá»±c tại, Xuân Diệu, ngược lại, luôn muốn khẳng định sá»± gắn bó tha thiết vá»›i trần thế, ngưá»i đã “đốt cảnh bồng lai xua ai nấy vá» hạ giá»›iâ€. Không thoát lên tiên, không tìm vá» cõi vÄ©nh hằng, Xuân Diệu tìm thấy hạnh phúc ở trần gian, ở hiện tại, say đắm tình yêu, say đắm cảnh Ä‘á»i. Cuá»™c Ä‘á»i, dưới nhãn quan cá»§a Xuân Diệu chẳng khác gì khu vưá»n trần trà n ngáºp hương thÆ¡m, máºt ngá»t và tình ái. Do đó, ông luôn có khao khát giao cảm mãnh liệt, muốn thâu, muốn nháºp, muốn trói, muốn buá»™c mình vá»›i cuá»™c Ä‘á»i, giữ lại má»i cảnh sắc cá»§a nhân thế:Â
“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho mà u đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay Ä‘i.â€
Bằng lối Ä‘iệp cấu trúc “Tôi muốn… cho…â€, Xuân Diệu đã bá»™c lá»™ má»™t khát vá»ng vừa mãnh liệt, vừa táo bạo, đó là mong ước chống lại quy luáºt bất biến cá»§a đất trá»i. Nắng và gió vốn là sá»± váºt tá»± nhiên, là “chuyện cá»§a trá»i†(Nguyá»…n BÃnh), con ngưá»i bất khả xâm phạm. Thế mà , má»™t ngưá»i thưá»ng như Xuân Diệu lại muốn “tắt nắngâ€, “buá»™c gióâ€, phải chăng là muốn Ä‘oạt quyá»n hóa công, chống lại luáºt trá»i, phải chăng là ngông cuồng, ngạo mạn? Nhưng không, cái “ngông†cá»§a Xuân Diệu không phải thứ ngông cuồng ngạo mạn cá»§a kẻ thách thức tạo hóa, mà là cái “ngông†cá»§a má»™t trái tim yêu đến táºn cùng sá»± sống. Äằng sau khát vá»ng “tắt nắngâ€, “buá»™c gió†ấy là má»™t ná»—i lo âu thưá»ng trá»±c: sợ cái đẹp phai tà n, sợ thá»i gian cuốn trôi tất cả. Khi Xuân Diệu muốn “tắt nắngâ€, “buá»™c gió†cÅ©ng là lúc ông khao khát được giữ lại sắc và ng cá»§a nắng, hương thÆ¡m cá»§a gió, nghÄ©a là giữ lại má»i tinh túy cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, cá»§a tuổi trẻ và tình yêu. Äó là biểu hiện cá»§a má»™t tấm lòng yêu tha thiết cuá»™c sống.Â
Dưới đôi mắt “xanh non biếc rá»n†cá»§a thi sÄ©, cuá»™c Ä‘á»i hiện ra như má»™t mảnh vưá»n tình mÆ¡n mởn, căng non, trà n trá» sức sống:Â
“Cá»§a ong bướm nà y đây tuần tháng máºt;
Nà y đây hoa của đồng nội xanh rì;
Nà y đây lá của cà nh tơ phơ phất;
Của yến anh nà y đây khúc tình si.
Và nà y đây ánh sáng chá»›p hà ng mi.â€
Như má»™t lá»i má»i gá»i, bức tranh mùa xuân hiện ra đầy hương sắc và rá»™n rà ng âm thanh. Äó là hình ảnh ong bướm quấn quýt không rá»i trong tuần tháng máºt, là bông hoa xanh rì nÆ¡i đồng ná»™i vá»›i lá cá»§a cà nh tÆ¡ nõn nà , yểu Ä‘iệu phất phÆ¡ trước gió. Thi nhân không chỉ cảm nháºn bằng thị giác mà còn bằng cả thÃnh giác, xúc giác, khứu giác,… bằng tất cả các giác quan tinh nhạy cá»§a má»™t tâm hồn yêu Ä‘á»i tha thiết. Ông lắng nghe tiếng yến, tiếng anh lÃu lo khúc tình si, cảm thấy ánh sáng cÅ©ng trở nên tình tứ, e ấp như “chá»›p hà ng miâ€. Nếu trong thÆ¡ cổ, thiên đưá»ng là nÆ¡i tách biệt chốn nhân gian, thì vá»›i Xuân Diệu, thiên đưá»ng ở ngay trên mặt đất, trong từng nụ hoa, cánh bướm, trong hÆ¡i thở cá»§a mùa xuân và trong nhịp Ä‘áºp cá»§a trái tim yêu. Lầu thÆ¡ ông đặt ở mảnh đất trần gian, trái tim ông dà nh cho cuá»™c Ä‘á»i trần thế. Do đó, cảnh váºt không tồn tại như nó vốn là mà đã được khúc xạ qua mà ng lá»c tâm hồn thi sÄ©. Tháºm chÃ, giữa các sá»± váºt, tháºt kì lạ, không tách biệt mà đá»u có sá»± xe kết kì diệu, có đôi có cặp, Ä‘á»u nồng đượm yêu thương và chất chứa ái tình. Chim yến và chim anh, ong và bướm, hoa và lá Ä‘á»u sóng đôi xuất hiện cùng nhau, chúng táºn hưởng “tháng máºtâ€, say sưa “khúc tình siâ€. Cả vÅ© trụ như Ä‘ang và o mùa giao hoan, rạo rá»±c, mê đắm, ngá»t ngà o. Äến đây, ta nháºn ra danh xưng “ông hoà ng thÆ¡ tình†quả đã được đặt cho đúng ngưá»i! Dưới con mắt cá»§a thi sÄ©, cảnh váºt được nhân hóa, váºt nà o cÅ©ng mang dáng hình cá»§a ngưá»i yêu, váºt nà o cÅ©ng có hÆ¡i thở cá»§a tình yêu, váºt nà o cÅ©ng Ä‘ang chá»™n rá»™n, thiết tha, đắm say trong không khà ngá»t ngà o cá»§a ái tình. Äó là cái chất rất riêng cá»§a Xuân Diệu, là “vân chữ†trong thÆ¡ cá»§a thi sÄ©.
Song, cÅ©ng vì yêu cuá»™c Ä‘á»i trần thế nên con ngưá»i rất sợ hãi bước Ä‘i cá»§a thá»i gian. Cà ng hồ hởi vá»›i khao khát giao cảm vá»›i cuá»™c Ä‘á»i, Xuân Diệu cà ng vá»™i vã khi nháºn ra thá»i gian cá»§a Ä‘á»i mình là hữu hạn:Â
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già ,
Mà xuân hết, nghÄ©a là tôi cÅ©ng mất.â€
Vá»›i ngưá»i xưa, thá»i gian có thể là vòng luân hồi bất táºn, “xuân Ä‘i xuân lại lại†(Hồ Xuân Hương). Nhưng vá»›i Xuân Diệu, thá»i gian là tuyến tÃnh, má»™t Ä‘i không trở lại, vÅ© trụ không ngừng váºn động, thá»i gian luôn chảy trôi, má»—i giây phút trôi qua là mất Ä‘i vÄ©nh viá»…n, đây là má»™t quan niệm Ä‘áºm sắc Tây phương, xuất phát từ cái nhìn động và biện chứng vá» vÅ© trụ. Do đó, vá»›i ông “xuân Ä‘ang tá»›i†đồng nghÄ©a vá»›i “xuân Ä‘ang quaâ€, sá»± sống vừa hé nở đã mang mầm mống cá»§a sá»± lụi tà n. Sá»± tồn tại cá»§a con ngưá»i vừa má»ng manh, vừa chóng vánh đến choáng váng, không chắc chắn, không vÄ©nh cá»u. ChÃnh Xuân Diệu cÅ©ng từng thổ lá»™: “Trong gặp gỡ đã nảy mầm li biệtâ€, trong cái rÃu rÃt non tÆ¡, cái máºt ngá»t cá»§a hiện tại, dưá»ng như đã thấp thoáng đâu đây mầm mống cá»§a chia ly, cá»§a phai úa, đắng cay ở vị lai. Giữa vưá»n trần chan chứa yêu thương ấy, “con gió xinh†cÅ©ng phải biết “há»nâ€, còn “chim rá»™n rà ng†cÅ©ng phải sợ. Trong ná»—i ám ảnh đó, nhà thÆ¡ cảm nháºn sâu sắc sá»± ngắn ngá»§i cá»§a tuổi trẻ và kiếp ngưá»i. Äiá»u nà y khiến giá»ng thÆ¡ Xuân Diệu vừa tha thiết vừa hối hả, vừa yêu Ä‘á»i vừa băn khoăn, khắc khoải trong lo sợ. Ông yêu đến nồng nà n, say đắm, nhưng cÅ©ng vì yêu quá nên sợ quá: sợ hương tà n, sắc phai, sợ tuổi xuân chóng hết. Äó là nghịch lý muôn Ä‘á»i cá»§a kẻ Ä‘a tình: vừa khao khát táºn hưởng cuá»™c sống vừa bất lá»±c trước sá»± chảy trôi cá»§a thá»i gian, sá»± hữu hạn cá»§a kiếp ngưá»i.Â
ChÃnh cảm thức thá»i gian tuyến tÃnh và ná»—i ám ảnh vá» sá»± hữu hạn đã khiến Xuân Diệu trở nên “vá»™i và ng†hÆ¡n ai hết. “Vá»™i và ng†để yêu, để sống, để táºn hưởng đến táºn cùng từng khoảnh khắc tồn tại. Äó chÃnh là triết là sống “carpe diem†(hãy táºn hưởng ngà y hôm nay) mà Xuân Diệu đã Việt hóa bằng tâm hồn cá»§a má»™t thi sÄ© phương Äông đầy ước vá»ng:Â
“Mau Ä‘i thôi! Mùa chưa ngả chiá»u hôm,
                   Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong má»™t cái hôn nhiá»u
Và non nước, và cây, và cỠrạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc cá»§a thá»i tươi;
– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn và o ngươi!â€
Ở cao trà o cảm xúc, khát vá»ng sống và yêu cá»§a Xuân Diệu đã hóa thà nh má»™t cÆ¡n cuồng si, mê đắm. Äiệp ngữ “ta muốn†được lặp lại liên tiếp như những nhịp Ä‘áºp gấp gáp cá»§a con tim Ä‘ang rá»™n rã trước sá»± sống. Từng động từ mạnh như “ômâ€, “riếtâ€, “sayâ€, “thâuâ€, “cắnâ€Â đã gợi dòng cảm xúc chiếm lÄ©nh đến táºn cùng, muốn hòa tan bản thân và o vạn váºt. Xuân Diệu không chỉ ngắm nhìn hay thưởng thức sá»± sống mà còn muốn chiếm hữu nó, sống trá»n vá»›i nó, uống cạn ly Ä‘á»i đến giá»t cuối cùng. Câu thÆ¡ cuối “Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn và o ngươi!†là tiếng kêu bá»™c phát cá»§a má»™t trái tim cuồng nhiệt, cá»§a ngưá»i yêu Ä‘á»i đến mức muốn hòa tan mình và o mùa xuân tươi trẻ, muốn táºn hưởng sá»± sống bằng tất cả các giác quan, muốn thâu nháºn, nháºp thân trong má»™t phút giây giao cảm tuyệt đỉnh. Ở đây, ngôn từ không còn là công cụ diá»…n đạt mà trở thà nh nhịp thở, là hÆ¡i nóng cá»§a má»™t trái tim Ä‘ang bừng cháy niá»m yêu sống, muốn giao cảm tuyệt Ä‘Ãch vá»›i cuá»™c Ä‘á»i.Â
Qua “Vá»™i và ngâ€, dấu ấn phong cách Xuân Diệu được tái hiện Ä‘áºm nét. Äó là thi sĩ yêu Ä‘á»i mãnh liệt, má»™t cái tôi vá»›i khát khao giao cảm vá»›i trần gian và hiện tại, cùng cảm thức thá»i gian tuyến tÃnh, thái độ sống vá»™i và ng trước sá»± hữu hạn cá»§a kiếp ngưá»i. ThÆ¡ Xuân Diệu già u nhạc Ä‘iệu, tươi trẻ, say mê và cuồng nhiệt, giá»ng thÆ¡ linh hoạt, già u cảm xúc. ChÃnh “vân chữ†ấy đã là m nên má»™t Xuân Diệu độc nhất vô nhị, xác thá»±c cho nháºn định sâu sắc cá»§a nhà thÆ¡ Lê Äạt.Â
Nháºn định cá»§a Lê Äạt đã đặt ra những yêu cầu căn bản đối vá»›i quá trình sáng tạo và tiếp nháºn văn chương. Vá»›i ngưá»i sáng tác, “vân chữ†không phải là yếu tố có thể vay mượn, mà là kết quả cá»§a quá trình sống, suy nghÄ© và chiêm nghiệm. Má»™t nhà văn chỉ có thể hình thà nh phong cách riêng khi há» dấn thân, tÃch lÅ©y trải nghiệm thá»±c, trau dồi tri thức và không ngừng là m má»›i tư duy nghệ thuáºt. Sá»± lặp lại, khuôn sáo theo đám đông sẽ là liá»u thuốc độc phá há»§y thanh danh và uy tÃn cá»§a ngưá»i viết. Vá»›i ngưá»i tiếp nháºn, “vân chữ†cá»§a tác giả cÅ©ng đặt ra má»™t yêu cầu má»›i trong cách Ä‘á»c. Äá»c văn không phải để tìm kiếm những Ä‘iá»u sẵn có mà cốt để nháºn ra cách nhà văn nhìn thế giá»›i và con ngưá»i. Khi hiểu rằng má»—i tác phẩm là kết tinh cá»§a má»™t cá tÃnh sáng tạo, ngưá»i Ä‘á»c cần có thái độ cầu thị, đối thoại, trân trá»ng sá»± khác biệt, từ bỠáp đặt khuôn mẫu, mở lòng trước những cách tân, đổi má»›i cá»§a tác giả.Â
Trong dòng chảy không ngừng cá»§a thá»i đại, khi trà tuệ nhân tạo và công nghệ ngà y cà ng bá»™c lá»™ nhiá»u tiá»m năng và có thể Ä‘e dá»a má»™t số loại hình nghệ thuáºt, có lẽ chÃnh dấu ấn sáng tạo, sá»± độc đáo và trà tưởng tượng cá»§a ngưá»i là m văn, là m thÆ¡ sẽ là bảo chứng vững chắc giúp há» kiên định trên con đưá»ng sáng tác. Tương lai vẫn là má»™t ẩn số, nhưng tôi tin rằng, nhá» sáng tạo không ngừng, má»—i nhà thÆ¡ vá»›i “vân chữ†riêng sẽ tiếp tục là m phong phú văn đà n và khẳng định vị trà không thể thay thế.
Tham khảo bà i viết khác tại đây:
Ngôn ngữ thÆ¡ – Vẻ đẹp cá»§a nghệ thuáºt gá»i hồn tư tưởng
Xem thêm:
- Lá»›p văn cô Ngá»c Anh trá»±c tiếp giảng dạy tại Hà Ná»™i: Tìm hiểu thêm
- Tham khảo sách Chuyên đỠLà luáºn văn há»c phiên bản 2025: Tá»§ sách ThÃch Văn há»c
- Tham khảo bá»™ tà i liệu độc quyá»n cá»§a ThÃch Văn há»c siêu hot: Tà i liệu
- Äón xem các bà i viết má»›i nhất trên fanpage FB: ThÃch Văn Há»c


