“Số đỏ” – VÅ© Trọng Phụng: Phân tích những Ä‘oạn trích trọng tâm

Phân tích những đoạn trích trọng tâm trong "Số đỏ" - Vũ Trọng Phụng

Trong chương trình Ngữ văn lá»›p 12, các bạn 2k7 sẽ được tìm hiểu về tiểu thuyết “Số đỏ” cá»§a nhà văn VÅ© Trọng Phụng. Đây là tác phẩm tiêu biểu phản ánh rõ nét những đặc Ä‘iểm nổi bật cá»§a thể loại tiểu thuyết.

Cô Na gá»­i đến bạn phân tích những vấn đề nổi bật trong ba Ä‘oạn trích trọng tâm cá»§a tiểu thuyết “Số đỏ” xuất hiện trong ba bá»™ sách để có cái nhìn rõ nét hÆ¡n về thể loại tiểu thuyết nhé! 

1. Phân tích nghệ thuật trào phúng trong Ä‘oạn trích “Hạnh phúc cá»§a má»™t tang gia” (SGK Cánh diều 12, tập 2, tr.35)

Phân tích nghệ thuật trào phúng trong đoạn trích "Hạnh phúc của một tang gia"

Từ Ä‘iển Văn học đã đặt thông tin về “Số đỏ” là tác phẩm “lên án gay gắt cái xã há»™i tư sản thành thị Việt Nam Ä‘ang chạy theo lối sống văn minh rởm hết sức lố lăng đồi bại đương thời.” Quả thá»±c, tác phẩm đã phát huy cao độ tài năng châm biếm, đả kích sắc sảo cá»§a VÅ© Trọng Phụng trước những thói xấu xa, giả dối cá»§a xã há»™i thá»±c dân, phong kiến ná»­a đầu thế kỉ XX. Trong đó, ngòi bút trào phúng đặc sắc cá»§a ông được thể hiện trọn vẹn trong chương “Hạnh phúc cá»§a má»™t tang gia” – nÆ¡i má»™t màn hài kịch trọn vẹn được phô bày qua hình ảnh cá»§a má»™t đám tang “mẫu má»±c”. 

Nghệ thuật trào phúng là nghệ thuật tạo tiếng cười để mỉa mai, châm biếm, chế nhạo, chỉ trích, tố cáo những cái tiêu cá»±c, xấu xa, lá»—i thời, độc ác trong xã há»™i. Đối vá»›i “Hạnh phúc cá»§a má»™t tang gia”, ý nghÄ©a châm biếm được gá»­i trong tên chương truyện khi cho thấy má»™t mâu thuẫn trào phúng, má»™t nghịch lý đầy ná»±c cười: má»™t gia đình có tang, đáng lẽ phải tiếc thương, sầu não đến chừng nào, ấy vậy mà lại hạnh phúc. Má»›i nghe có vẻ ngược đời nhưng trong hoàn cảnh cụ thể cá»§a gia đình này thì Ä‘iều ấy lại vô cùng hợp lí. Ở đám tang cụ Tổ, mọi người đều vui như há»™i: con cái, cháu chắt, họ hàng thân thích, người quen biết… ai cÅ©ng thấy đây là má»™t dịp may hiếm có mà họ đã mong chờ từ lâu để thoả mãn má»™t nguyện vọng, má»™t ý đồ nào đó. VÅ© Trọng Phụng vạch rõ chân tướng nhố nhăng, lố bịch cá»§a những hạng người mang danh là thượng lưu, quý phái, văn minh, tân tiến nhưng thá»±c chất lại là những cặn bã, quái thai cá»§a cái xã há»™i dở Tây dở ta buổi ấy.

Trong chương này, tác giả đã xây dá»±ng thành công những bức chân dung trào phúng đặc sắc mà ở đó, má»—i nhân vật hiện lên là má»™t niềm “hạnh phúc” trong cảnh tang gia bối rối. Đối vá»›i những kẻ có quan hệ ruá»™t rà vá»›i cụ Tổ, cái chết cá»§a cụ chẳng làm cho đứa con, đứa cháu nào tiếc thương bởi đã từ lâu, họ mong cụ chết cho nhanh để chia gia tài. Thay vào sá»± tiếc thương, cái chết cá»§a cụ đã Ä‘em đến cho họ niềm vui to lá»›n không che giấu nổi: “Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm. Bọn con cháu vô tâm ai cÅ©ng vui sướng thoả thích… Người ta tưng bừng vui vẻ Ä‘i đưa giấy cáo phó, gọi phường kèn, thuê xe đám ma…”

Người cháu rể là Phán mọc sừng khấp khởi, sướng rÆ¡n trong bụng vì đã được bố vợ nói nhỏ vào tai rằng sẽ chia cho con gái và con rể thêm má»™t số tiền vài nghìn đồng. Chính ông không ngờ rằng giá trị đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông ta mà lại to đến thế. Còn người con trai cả cá»§a cụ Tổ thì sung sướng vì má»™t lí do khác lá»›n hÆ¡n. Cụ cố Hồng mÆ¡ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu để cho thiên hạ bình phẩm, ngợi khen mình. Văn Minh (cháu ná»™i), đã từng du học tận bên Tây bao năm, về nước không có lấy má»™t mảnh bằng, chỉ nhăm nhăm nghÄ© tá»›i chuyện chia gia tài thì thích thú ra mặt vì cái chúc thư kia đã vào thời kì thá»±c hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa. Cậu tú Tân, cháu ná»™i cụ Tổ hào hứng, phấn khởi thật sá»± vì cậu có dịp trổ tài sá»­ dụng cái máy ảnh mà mãi cậu không được dùng đến. Vợ Văn Minh (cháu dâu) mừng rỡ vì sẽ được mặc đồ xô gai tân thời và đội cái mÅ© mấn trắng viền Ä‘en… để quảng cáo cho má»™t kiểu đồ tang má»›i lạ cá»§a cá»­a hàng Âu hoá vừa má»›i chế ra. Cô Tuyết – cháu gái cụ Tổ vá»›i bá»™ y phục ngây thÆ¡ khá hở hang và nét mặt cố tạo ra má»™t vẻ buồn lãng mạn, rất đúng mốt má»™t nhà có đám, khiến cho bao nhiêu vị khách đàn ông khi trông thấy làn da trắng thập thò trong làn áo voan trên cánh tay và ngá»±c Tuyết phải xúc động còn hÆ¡n nghe tiếng kèn… ai oán, não nùng.

Đặc biệt, ngòi bút châm biếm, đả kích sâu cay được Vũ Trọng Phụng thể hiện rõ nét trong quá trình đưa tang. Đám tang được tổ chức chẳng khác nào một ngày hội nhố nhăng, hổ lốn. Đám ma được làm theo cả lối Ta, Tàu, Tây, có đủ cả kiệu bát cống, lợn quay… đi lọng, vài ba trăm câu đối, bức trướng, vòng hoa phúng điếu, vài trăm người đưa đám nghiêm nghị, thành kính đi sát ngay sau linh cữu cụ Tổ, trong đủ thứ tiếng kèn huyên náo: kèn ta, kèn Tây, kèn Tàu, có cả âm thanh chói tai, rộn rã của lốc bốc xoảng và bu-dích…

Trong cảnh cất đám, ta thấy rõ nét sự giả tạo đến đáng sợ của những con người vô lương tâm. Đám bạn bè, quan khách của tang chủ, đi đưa đám không phải để chia buồn mà là cốt khoe ngực đầy những huy chương như: Bắc Đẩu bội tinh, Long bội tinh, Cao Mên bội tinh, Vạn Tượng bội tinh…. trên mép và cằm đều đủ râu ria, hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen hoặc hung hung, hoặc lún phún hay rầm rậm, loàn quàn… Đám phụ nữ quý phái, đám trai thanh gái lịch đang theo đuổi, học đòi phong trào Âu hoá, vừa đi đưa ma vừa cười tình với nhau, bình phẩm nhau, chê bai nhau, hẹn hò nhau… Và mỉa mai thay, họ làm tất cả những chuyện ấy bằng vẻ mặt buồn rầu của những người đi đưa ma (!) Điều đó chứng tỏ họ hoàn toàn dửng dưng với người chết, tất cả đều thản nhiên, vui vẻ và dối trá.

Người dân hai bên đường đổ xô ra xem đám ma như xem má»™t sá»± lạ. Đám ma to đến ná»—i những người trong tang gia cảm thấy hết sức sung sướng và hàng phố nhốn nháo cả lên khen đám ma to. Nhà văn lạnh lùng bình luận: “Đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cÅ©ng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu.” Thật là mỉa mai, chua chát! Đằng sau sá»± phô trương, cố làm ra vẻ long trọng, danh giá ấy là sá»± rởm đời đến mức lố lăng, là thói háo danh đến trÆ¡ trẽn cá»§a bọn người giàu sang, hãnh tiến và bao trùm lên tất cả là thói đạo đức giả, tá»± lừa mình và lừa người.

Song song với việc mô tả hình thức đám ma với đủ các nghi thức trọng thể, Vũ Trọng Phụng không quên đi sâu thể hiện, phanh phui mặt trái của nó. Ngòi bút sắc sảo của nhà văn trưng lên liên tiếp những bức biếm hoạ trước mắt người đọc, để rồi giúp người đọc nhận ra rằng cái đám ma to tát ấy chỉ thiếu một cái duy nhất mà cũng quan trọng nhất của đám ma – đó là tình người. Thiếu lòng thương tiếc chân thành đối với người đã khuất thì tất cả những hình thức loè loẹt, om sòm kia đều trở thành vô nghĩa, thành trò cười cho thiên hạ. Những kẻ có mặt trong đám ma giống nhau ở chỗ đều giả dối và vô đạo đức.

Xuân Tóc Đỏ xuất hiện, đẩy sá»± lố lăng, dị hợm cá»§a đám ma cụ Tổ lên tá»›i đỉnh cao. Hắn chọn đúng lúc để có mặt, trước sá»± chú ý cá»§a mấy trăm con người và gây ấn tượng mạnh vá»›i hai vòng hoa đồ sá»™, sáu chiếc xe kéo sang trọng và má»™t đám sư, cùng loại sư cá»§a báo Gõ mõ. Điều này khiến cho bà cố Hồng càng thêm sung sướng: “Ấy, giả không có món ấy thì là thiếu chưa được to, may mà ông Xuân đã nghÄ© há»™ tôi”. Còn cô Tuyết, người yêu cá»§a Xuân Tóc Đỏ cÅ©ng phải cảm động mà liếc mắt đưa tình vá»›i hắn.

Vũ Trọng Phụng tả cảnh hạ huyệt như một vở kịch mà bàn tay dàn dựng của đạo diễn quá ư lộ liễu, trắng trợn: cậu Tú Tân bắt từng người phải chống gậy, gục đầu, cong lưng, lau mắt… để cậu chụp ảnh, trong khi bạn hữu của cậu rầm rộ nhảy lên những ngôi mả khác mà chụp để cho ảnh khỏi giống nhau. Chỉ có một tiếng khóc lớn nhất bật lên là của ông Phán mọc sừng: ông oặt người đi, khóc mãi không thôi và tiếng khóc của ông thật đặc biệt: Hức! Hức! Hức. Ông thương cho người đã khuất chăng? Không phải! Ông đang đóng kịch trước mặt mọi người. Thực ra, cụ Tổ chết ông ta rất mừng vì được chia phần khá nhiều, kể cả cái giá của bộ sừng mà cô vợ ông đã cắm lên đầu ông. Miệng khóc, tay ông Phán dúi nhanh vào tay Xuân Tóc Đỏ một cái giấy bạc năm đồng gấp làm tư… để trả công hắn đã gọi ông là Phán mọc sừng trước họ hàng nhà vợ, nhờ đó mà ông ta có thêm được một món tiền lớn.

Có thể nói, “Hạnh phúc cá»§a má»™t tang gia” chính là cách VÅ© Trọng Phụng vạch trần, lên án hiện thá»±c xã há»™i ná»­a thá»±c dân – nÆ¡i mà đạo đức cá»§a con người trở nên rẻ mạt. Bút pháp trào phúng cá»§a VÅ© Trọng Phụng hay ở chá»— phóng đại mà như không phóng đại, làm cho mọi việc đều như thật và hÆ¡n thật. Các mâu thuẫn giữa hiện tượng và bản chất được khai thác triệt để nhằm gây nên những tràng cười có ý nghÄ©a phê phán sâu sắc. Ngôn từ được sá»­ dụng đầy tính châm biếm vá»›i cách diá»…n đạt vừa vô lí vừa có lí hay những lời nhận xét, bình luận hài hước, mà thâm thúy. Giọng Ä‘iệu trào phúng đầy sâu cay chính là sá»± giá»…u nhại đầy mỉa mai cá»§a nhà văn dành cho con người, xã há»™i bấy giờ. Điệp ngữ “đám cứ Ä‘i” giúp ta hình dung ra được đám tang rất đông nhưng bao trùm là sá»± phô trương giả dối, sá»± dá»­ng dưng, vô cảm cá»§a những người Ä‘i đưa tiá»…n. 

“Hạnh phúc má»™t tang gia” là được coi là má»™t trong những chương đặc sắc nhất cá»§a “Số đỏ” bởi cho thấy ngòi bút trào phúng đạt đến độ đỉnh cao cá»§a VÅ© Trọng Phụng. Cảnh đám ma hiện ra như má»™t màn hài kịch sinh động, má»™t bức biếm hoạ khổng lồ và chi tiết về cái xã há»™i tá»± xưng là thượng lưu, sang trọng ở Hà Ná»™i thời đó Ä‘ang phÆ¡i bày tất cả cái bản chất lố lăng và đồi bại trước mắt mọi người.

Nguồn: Sưu tầm, biên soạn lại từ thichvanhoc.com.vn

2. Cảm nhận về nhân vật Xuân Tóc Đỏ trong Ä‘oạn trích “Xuân Tóc Đỏ cứu quốc” (SGK Kết nối tri thức 12 tập 1, tr.11)

Cảm nhận về nhân vật Xuân Tóc Đỏ trong đoạn trích "Xuân Tóc Đỏ cứu quốc"

Nhắc đến nhà văn VÅ© Trọng Phụng, người ta nhá»› ngay đến nhân vật Xuân Tóc Đỏ – nhân vật chính trong tiểu thuyết “Số đỏ” cá»§a ông. Có mấy ai không công nhận cái tài xảo trá cá»§a Xuân khi “tiến thân” được vào xã há»™i thượng lưu vá»›i đủ loại mánh khóe, thá»§ Ä‘oạn? Khi má»—i chương truyện đều là má»™t màn hài kịch được VÅ© Trọng Phụng đạo diá»…n bằng ngòi bút châm biếm sâu cay thì Ä‘oạn trích “Xuân Tóc Đỏ cứu quốc” đã lá»™t trần hÆ¡n cả bản tính rởm đời, bịp bợm cá»§a Xuân cÅ©ng như sá»± thối nát cá»§a xã há»™i đương thời. 

VÅ© Trọng Phụng gợi dẫn đến không gian sân quần Rollandes Vreau – nÆ¡i diá»…n ra má»™t sá»± kiện lịch sá»­ cá»§a thể thao nước nhà. Tuy nhiên, đây thá»±c chất chỉ là trò hề há»—n loạn, ná»±c cười để làm nền cho Xuân Tóc Đỏ xuất hiện vá»›i vai trò là người “cứu quốc” đầy xảo trá, lố lăng. Xuân đã dùng thá»§ Ä‘oạn loại bỏ cá đối thá»§ mạnh để trở thành người duy nhất đấu vá»›i quán quân cá»§a Xiêm. Xuân Tóc Đỏ được đặt vào trong tình trạng nguy cấp: đông đảo khán giả đả đảo hắn vì đẩy hai nước Việt – Xiêm đến nguy cÆ¡ chiến tranh khi Xuân thắng quán quân Xiêm La trong trận tỉ thí quần vợt. VÅ© Trọng Phụng đã tài tình tạo dá»±ng má»™t tình huống đầy nghịch lý: bài “hùng biện” đầy xảo trá khi hắn chấp nhận thua theo đề nghị cá»§a quan trên cá»§a Xuân lại có thể đổi thắng thành thua, khiến hắn trở thành người anh hùng “cứu quốc”, bậc “vÄ© nhân” chỉ trong chốc lát. 

Hình tượng nhân vật Xuân Tóc Đỏ không xuất hiện trá»±c tiếp mà xuất hiện má»™t cách gián tiếp qua lời kể cá»§a cô Tuyết. Nhà văn nhấn mạnh đến sá»± đại bại trong trận quần vợt cá»§a bà Văn Minh, cái sá»± hiểu cá»§a má»—i thành viên nhà cụ cố Hồng rằng nếu không ghi lấy má»™t bàn thắng thì danh dá»± cá»§a gia đình này sẽ mất hết. Xuân Tóc Đỏ lúc này hiện lên như vị “cứu tinh” đặc biệt bởi “mọi người còn hi vọng vào Xuân”. Trong xã há»™i mà mọi gian xảo trở thành Ä‘iều thường nhật thì bản chất bịp bợm cá»§a Xuân Tóc Đỏ cÅ©ng khó có thể nhận ra. Hắn trong mắt mọi người là má»™t kẻ tài giỏi, vì thế trở thành niềm hi vọng có thể cứu vá»›t được danh dá»± cá»§a má»™t gia đình. 

Có thể nói, con đường “thăng tiến” cá»§a Xuân từ trước tá»›i giờ Ä‘i kèm vá»›i rất nhiều vận may. Má»™t phần nhờ xã há»™i thượng lưu thối nát tạo cÆ¡ há»™i cho Xuân “thừa nước đục thả câu” càng bành trướng hÆ¡n thói rởm đời cá»§a hắn, phần nhiều hÆ¡n bởi hắn biết dùng cái bản tính láu cá, bịp bợm cá»§a mình để làm lợi cho bản thân. Xuân chấp nhận thua theo đề nghị, trận quần vợt kết thúc vá»›i tiếng la hét, sá»± đả đảo, thất vọng, bất mãn khi Xuân để bị đánh bại bởi đối thá»§ từ nước Xiêm. Thá»§ pháp cường Ä‘iệu hóa những ngờ vá»±c: “Sao tài tá»­ Xuân, giáo sư quần vợt, mà lại đến ná»—i… quốc sỉ như thế?” càng cho thấy ngòi bút châm biếm cá»§a VÅ© Trọng Phụng về sá»± tin tưởng dành cho “tài năng quần vợt” cá»§a người hâm má»™ dành cho Xuân. Nhưng vá»›i sá»± lươn lẹo vốn có, Xuân không dá»… gì để mình trở thành má»™t ná»—i xấu hổ vì sá»± thua cuá»™c ấy. Việc Xuân đánh thua bàn cuối chính là bước ngoặt để Xuân bá»™c lá»™ sá»± xảo trá: hắn lấy sá»± mù mờ cá»§a dân chúng để Ä‘iều hướng, khiến ai cÅ©ng phải tôn vinh hắn bởi đã chấp nhận thua vì nghÄ©a lá»›n. 

“Bài hùng biện” cá»§a Xuân Tóc Đỏ trước công chúng càng cho thấy ngòi bút trào phúng sâu cay mà VÅ© Trọng Phụng hướng đến thói rởm đời cá»§a Xuân. Đây quả thá»±c là má»™t tấn trò, má»™t màn hài kịch được tạo bởi sá»± đánh tráo khái niệm đầy tài tình cá»§a hắn. Những người anh hùng giải cứu đất nước được biết đến vá»›i tấm lòng hi sinh cao cả, vì nước mà quên lợi ích cá nhân – nay Xuân lợi dụng những phẩm chất đó để biện minh cho sá»± mưu mô, ham địa vị cá»§a hắn. Xuân Tóc đỏ gán cho hành động thua cuá»™c má»™t ý nghÄ©a đẹp đẽ như vì “góp má»™t phần vào việc tiến bá»™ trong trật tá»± hòa bình”, “cốt giữ cái mối thiện cảm cá»§a má»™t nước dân bang”, “phụng sá»± công cuá»™c ngoại giao cá»§a Chính phá»§”. Những Ä‘iều này khiến ai nghe cÅ©ng phải cảm kích bởi má»™t nhà lãnh tụ tận tụy, giàu lòng hi sinh đã dám từ chối danh vọng cá nhân, không muốn việc thắng cuá»™c sẽ dẫn đến chiến tranh thảm khốc giữa Việt – Xiêm. 

Tỏ ra đầy cao cả là thế nhưng ngôn ngữ trong “bài hùng biện” cá»§a Xuân lại đầy trịnh thượng. Xuân xưng “ta”, gọi “mi” cùng cách nói đầy dõng dạc “Hỡi quần chúng”, “Quần chúng nông nổi Æ¡i”, “mi đã biết đâu” hay sá»± trách móc “Mi không hiểu gì, mi oán ta!” đều cho thấy tài ăn nói, thuyết phục cá»§a Xuân. Hắn thể hiện mình là người nắm rõ sá»± tình cá»§a đất nước, còn dân chúng là người sai khi chỉ trích hắn má»™t cách thiếu căn cứ. Đặc biệt, Xuân còn thể hiện má»™t loạt hành động mạnh mẽ: vá»— vào ngá»±c, đấm tay xuống không khí, giÆ¡ cao tay lên hệt như “má»™t nhà chính trị đại tài”. Sá»± phóng đại, cường Ä‘iệu hóa cá»§a VÅ© Trọng Phụng khiến người đọc phải bật cười bởi bản chất giả dối, trí trá cá»§a Xuân Tóc Đỏ cùng sá»± thối nát cá»§a xã há»™i đương thời. 

Cách diá»…n thuyết đầy tài tình, thành thạo giúp Xuân má»™t công đôi việc làm cho sá»± thua cuá»™c cá»§a hắn trở nên cao thượng, vừa cá»§ng cố sá»± tin tưởng, ngưỡng má»™ cá»§a dân chúng dành cho hắn. Đám đông khi được gọi là “mi” má»™t cách đầy hạ bệ không những không tức giận mà cảm phục, hoan hô “tấm lòng hi sinh” cá»§a Xuân dành cho quốc gia. Tiếng vá»— tay “ran lên như mưa rào”, nghìn người “bùi ngùi và cảm động” trước Xuân. Để quần chúng hoan hô Xuân Tóc Đỏ “Sá»± đại vạn tuế!’, VÅ© Trọng Phụng như càng tô đậm thêm cái bi, cái hài cho bức tranh xã há»™i kệch cỡm bấy giờ. Hài vì má»™t kẻ vô học như Xuân lại được ca tụng như má»™t người hùng, đấng vÄ© nhân; bi bởi xã há»™i ai cÅ©ng bị dắt mÅ©i, không thể phân biệt được đúng sai. Từ lúc còn là má»™t tên ma cà bông cho đến khi trở thành vÄ© nhân thì cái ngôn ngữ vô giáo dục kia luôn gắn bó vá»›i hắn.

Đoạn trích đã cho thấy sá»± mâu thuẫn giữa hình thức bên ngoài và bản chất bên trong được nhìn nhận qua con mắt tinh đời cá»§a VÅ© Trọng Phụng. Ở Xuân Tóc Đỏ, cái phô bày ra đầy cao thượng đến đâu thì bản chất bên trong hắn càng trái ngược, kệch cỡm bấy nhiêu. Trên trang văn cá»§a VÅ© Trọng Phụng, ta thấy má»™t Xuân Tóc Đỏ từ má»™t tên lưu manh đến danh thá»§ quần vợt cá»§a Bắc Kỳ rồi bước lên bậc thang danh vọng cao nhất: “Anh hùng cứu quốc”.  Xuân là hiện thân cho má»™t xã há»™i mà ở đó, tấn trò đùa cá»§a cuá»™c đời được thể hiện rõ nét hÆ¡n cả. VÅ© Trọng Phụng đã dÅ©ng cảm phÆ¡i bày bản chất cá»§a chế độ thá»±c dân ná»­a phong kiến nhố nhăng mà ở đó – thói rởm đời, phô trương cứ thế hoành hành, đến mức má»™t kẻ vô học như Xuân có thể dá»… đổi trắng thay Ä‘en, biến sai thành đúng. Có thể khẳng định, ngôn từ đầy thâm thúy, sâu cay vá»›i cách nói mỉa, nghịch ngữ, ẩn dụ đã được VÅ© Trọng Phụng sá»­ dụng triệt để. Giọng văn trào phúng đầy mỉa mai, sắc sảo chính là cách nhà văn cất lên tiếng nói phê phán xã há»™i đương thời. 

Nhân vật Xuân Tóc Đỏ chính là sá»± thành công cá»§a ngòi bút xây dá»±ng nhân vật cá»§a VÅ© Trọng Phụng. Trong hành trình đưa tiểu thuyết trở thành “sá»± thá»±c ở đời”, ông đã đóng góp cho nền văn học má»™t hình tượng nhân vật đầy độc đáo. Xuân Tóc Đỏ chính là Ä‘iển hình tiêu biểu, là sá»± phÆ¡i bày rõ nét ra trước mắt người đọc má»™t xã há»™i trong buổi giao thời đầy lố lăng, kệch cỡm nhưng vẫn tá»± xưng là thượng lưu, sang trọng lúc bấy giờ.

3. Cảm nhận về Ä‘oạn trích “Hai quan niệm về gia đình và xã há»™i” (SGK Chân trời sáng tạo 12 tập 2, tr.25)

Cảm nhận về đoạn trích "Hai quan niệm về gia đình và xã hội"

Được mệnh danh là “ông vua phóng sá»± đất Bắc”, nhà văn VÅ© Trọng Phụng luôn mang đến cho má»—i tiểu thuyết cá»§a mình những cái nhìn chân thật, sinh động về xã há»™i. Đối vá»›i “Số đỏ”, ông đã khắc họa thành công má»™t xã há»™i thối nát vá»›i những con người kệch cỡm chạy theo đủ lề lối Tây hóa rởm đời. Đặc biệt, Ä‘oạn trích “Hai quan niệm về gia đình và xã há»™i” chính là má»™t màn kịch thời đại mà ở đó, bản chất cá»§a sá»± cải cách xã há»™i mang danh là “văn minh”, tân tiến được ngòi bút châm biếm cá»§a VÅ© Trọng Phụng lá»™t trần má»™t cách sâu sắc. 

Mâu thuẫn trào phúng được thể hiện ngay trong nhan đề cá»§a Ä‘oạn trích. Gia đình vốn là thành trì quan trọng nhất cá»§a má»—i con người, là “tế bào” cá»§a xã há»™i, quyết định sá»± tồn tại, phát triển cá»§a xã há»™i. Chính vì vậy, gia đình và xã há»™i phải có mối quan hệ mật thiết và thống nhất vá»›i nhau để giáo dục con người và đưa đất nước phát triển, Ä‘i lên. Ấy vậy mà trong Ä‘oạn trích “Hai quan niệm về gia đình và xã há»™i”, con người ta lại có sá»± mâu thuẫn gay gắt giữa đổi má»›i và bảo thá»§; hiện đại hóa và gìn giữ truyền thống trong quan niệm về gia đình và quan niệm về xã há»™i.Bên ngoài thì kêu gọi đổi má»›i xã há»™i bằng việc thay đổi cách ăn mặc cho “Âu hóa” nhưng vá»›i gia đình thì lại khắt khe cho rằng đó là lố lăng, đồi bại. VÅ© Trọng Phụng từ đó lên án cái xấu xa, kệch cỡm, cái lố bịch, đầy phi lí cá»§a công cuá»™c Âu hóa, phương Tây hóa ở đô thị Việt Nam vào thập niên 30 cá»§a thế kỉ XX. 

Sá»± thành công cá»§a VÅ© Trọng Phụng nằm ở việc nhà văn đã xây dá»±ng được những nhân vật trở thành Ä‘iển hình về mặt tâm lí xã há»™i như Xuân Tóc Đỏ, vợ chồng Văn Minh, ông Typn,… Trong Ä‘oạn trích này, các nhân vật ấy cÅ©ng đã nói lên những quan Ä‘iểm độc đáo cá»§a mình để đóng góp công sức vào cái công cuá»™c “cải cách xã há»™i” đầy cao cả. Vá»›i họ, việc cấp thiết cần phải làm bây giờ là xóa bỏ cái cÅ©, tất cả đề phải “Âu hóa” để tiến bá»™. 

Đoạn trích mở đầu bằng màn giao nhiệm vụ cá»§a vợ chồng Văn Minh vá»›i Xuân Tóc Đỏ. Dù chỉ là má»™t người trông cá»­a hàng, nhưng theo vợ chồng Văn Minh, Xuân cÅ©ng Ä‘ang góp phần vào sá»± phát triển cá»§a xã há»™i: “Trước khi có thể giúp chúng tôi về thể thao, anh hãy cố sức giúp xã há»™i trong công cuá»™c Âu hóa.… Từ đây mà Ä‘i, xã há»™i văn minh hay dã man là trách nhiệm ở anh!” Mặc dù chỉ là má»™t lời thoại cá»§a nhân vật, người đọc vẫn thấy thấp thoáng ở đó tiếng cười đầy mỉa mai, châm biếm cá»§a nhà văn. Chỉ làm công việc “trông nom” thôi mà Xuân đã có thể “giúp xã há»™i trong cuá»™c Âu hóa”, quyết định đến sá»± văn minh cá»§a xã há»™i thì hóa ra cái xã há»™i ấy cÅ©ng thật dá»… cải cách. Ngược lại cách nói có phần khoa trương cá»§a Văn Minh, vợ Văn Minh lại cụ thể hóa việc cải cách xã há»™i ấy bằng việc làm không thể dá»… thá»±c hiện hÆ¡n: “lúc nào rá»—i thì cầm cái chổi này mà phá»§i bụi”, “đừng để cá»­a hiệu rác rưởi, bụi bặm.” Sá»± mâu thuẫn trong cách nói cá»§a ông bà Văn Minh đã mang lại tiếng cười cho độc giả. Bởi cả hai mở miệng ra là “Âu hóa” nhưng thá»±c chất lại không biết gì về bản chất cá»§a nó mà chỉ là hô hào. 

Má»™t đại diện tiêu biểu cá»§a sá»± học đòi “Âu hóa” là “nhà mÄ© thuật” vá»›i danh xưng độc đáo – ông Typn. Qua nhân vật này, má»™t lần nữa Xuân được khoác lên mình nhiệm vụ cải cách đầy cao cả: “… cuá»™c Âu hóa trông cậy vào cái óc thông minh cá»§a anh”. Typn luôn miệng chỉ cho Xuân về đặc Ä‘iểm cá»§a các bá»™ trang phục Âu hóa mà hắn thiết kế như bá»™ Kiên trinh, bá»™ Lưỡng lá»±, bá»™ Ngây thÆ¡,… Và dù vẫn chẳng hiểu gì về sứ mệnh thiêng liêng mà ai cÅ©ng đặt lên vai mình, Xuân Tóc Đỏ vẫn cố gắng ghi nhá»› tên cá»§a các mốt thời trang ở cá»­a hàng Âu hóa: “Mẹ kiếp! Quần vá»›i chả áo! – Cái này là cái gì? À Lời hứa!… Hở ngá»±c, hở tay, hở đùi là Chinh phục!…”. Má»™t xã há»™i tưởng chừng văn minh nhưng lại dùng quần áo để đánh giá con người, khiến những bá»™ trang phục mang những ý nghÄ©a hết sức dị hợm: “hở cánh tay và hở cổ là Dậy thì”,… Đó là sá»± cách tân mù quáng mà không có chọn lọc. Cách tác giả khiến Xuân “Vì trong óc nó có sẵn thành kiến, cái gì nhố nhăng thì má»›i là tân thời”, như đại diện toàn bá»™ con người lúc bấy giờ: mất Ä‘i vẻ đẹp truyền thống. Họ cho rằng phong cách bên ngoài má»›i thể hiện được cái hợp thời, giống như nhà thẩm mÄ© nhận xét: “má»—i má»™t người bằng lòng may má»™t bá»™ y phục tân thời, thế là nước nhà có thêm má»™t người tiến bá»™”. Đó là má»™t xã há»™i chạy theo sá»± hào nhoáng, phô trương lại tá»± cho mình là bắt kịp xu hướng.

Đây còn là một xã hội đầy sự hai mặt khi con người có tính cách cổ hủ nhưng lại làm cho mình cái vẻ hiện đại, cách tân thứ thiệt. Qua nhân vật Typn, chúng ta sẽ thấy rõ tính hai mặt đó trong quan niệm của ông ta về gia đình và xã hội. 

Typn được VÅ© Trọng Phụng xây dá»±ng trong vai má»™t kẻ sống giả dối. Ban đầu, nhà thẩm mÄ© nói vá»›i Xuân về trách nhiệm cải cách xã há»™i rồi chỉ cho anh ta những kiểu “gu” nhằm mục đích bán hàng. Nếu chỉ dừng lại ở đó, chắc hẳn, ai cÅ©ng nghÄ© đây là nhân vật tiêu biểu cho phong trào Âu hóa, cách tân, đổi má»›i, qua việc sáng tạo ra các mốt thời trang. Ấy vậy mà vá»›i vợ mình thì lại hoàn toàn khác. Khi nhìn thấy vợ trong bá»™ áo dài quần trắng (quần áo dài cá»§a phụ nữ xưa thường tối màu, mặc màu trắng bị cho là lẳng lÆ¡) thôi mà đã đủ khiến ông nổi đóa lên: “Chính vợ tôi? Chính vợ tôi mà lại ăn mặc tân thời như thế này?” vá»›i rất nhiều câu hỏi “Hở Giời” được lặp lại trước vẻ ngoài tân thời cá»§a vợ. Bị vợ bắt bẻ, ông ta chống chế bằng thứ lí lẽ phô bày tất cả sá»± gia trưởng và cổ há»§: “Khi người ta cổ động đàn bà thì phải biết là cÅ©ng có năm bảy thứ đàn bà!”, “Người khác thì được, mà mợ, mợ là vợ tôi, thì mợ không thể tân thời như người khác được!”. Ông Typn – người tá»± cho mình cái quyền cách tân hiện đại giúp cho xã há»™i văn minh hÆ¡n nhưng lại sẵn sàng cấm Ä‘oán vợ mình không được bắt chước theo. 

Quan niệm cá»§a Typn về “cải cách” đầy mâu thuẫn. Phụ nữ cần tân thời hÆ¡n trong trang phục, nhưng vợ ông thì không. Xã há»™i cần Tây hóa, nhưng gia đình ông thì không. Typn – bề ngoài tỏ vẻ mang trọng trách cách tân xã há»™i nhưng bản chất lại cổ há»§, bảo thá»§. Phải chăng, chính Typh cÅ©ng không cảm nổi cái ông cho là tân thời, hắn chỉ vì tiền bạc, danh vọng mà chạy theo lối Tây hóa mù quáng? Nhà báo cÅ©ng cá»§ng cố quan niệm cá»§a Typn: “Ta nên chia gia đình và xã há»™i ra làm hai”. Typn, nhà báo chính là đại diện cho lá»›p người giả dối, sẵn sàng làm trái vá»›i lương tâm cốt chỉ để có được tiền bạc, danh vọng.

Qua sá»± đối lập giữa quan niệm về gia đình và quan niệm về xã há»™i trong Ä‘oạn trích, nhà văn đã chỉ ra sá»± tương phản giữa cái đồi bại, thối nát cá»§a bản chất bên trong vá»›i cái phô trương, kệch cỡm mang danh Tây hóa ở hình thức bên ngoài. Từ đó, tác phẩm cÅ©ng đả kích sâu cay xã há»™i tư sản bịp bợm, chạy theo lối sống văn minh rởm, lố lăng. VÅ© Trọng Phụng đã sáng tạo ra hàng loạt tình tiết hài hước mang đầy tính châm biếm qua ngòi bút trào phúng tài năng. Giọng Ä‘iệu châm biếm là tiếng cười giá»…u nhại đầy sâu cay qua cách kể châm biếm, những câu cảm thán được sá»­ dụng. Ngôn ngữ vỉa hè đến ngôn ngữ pha tạp nhiều tiếng Pháp, ná»­a Tây ná»­a ta… đã góp phần diá»…n đạt cái xã há»™i mà mọi thứ đều lai căng, tạp nham. Hàng loạt các tình huống trào phúng xoay quanh công việc “to tát” cá»§a Xuân được tạo dá»±ng, từ đó, bản chất kệch cỡm cá»§a nhân vật, xã há»™i bá»™c lá»™ rõ nét. 

Balzac từng khẳng định: “Nhà văn phải là người thư kí trung thành cá»§a thời đại”. Quả thá»±c, VÅ© Trọng Phụng chính là má»™t trong những “người thư kí” cần mẫn nhất bởi qua “Số đỏ” nói chung và “Hai quan niệm về gia đình và xã há»™i” nói riêng, ta thấy má»™t bức tranh về xã há»™i thá»±c dân ná»­a phong kiến bấy giờ hiện lên má»™t cách rõ nét hÆ¡n bao giờ hết. VÅ© Trọng Phụng đã cất lên tiếng nói phê phán má»™t xã há»™i sẵn sàng chạy theo tiền bạc, danh vọng mà chà đạp lên thuần phong mÄ© tục. 

Nguồn: Lớp Văn thầy Nhật (Đã được biên soạn lại)

Tham khảo những bài viết liên quan:

Phân tích Ä‘oạn trích “Hạnh phúc cá»§a má»™t tang gia” – VÅ© Trọng Phụng (bài 2)

Cách mở rộng, nâng cao vấn đề trong bài nghị luận văn học 

Cái tôi tài hoa, uyên bác cá»§a Nguyá»…n Tuân trong “Người lái đò sông Đà“

Xem thêm: