Nghị luận xã hội về chủ đề hòa bình từ bài hát “Giữa hòa bình”

Nghi luan xa hoi ve chu de hoa binh

Hòa bình không chỉ là khát vọng ngàn đời của nhân loại mà còn là nền tảng để xây dựng tương lai tươi đẹp. Lời ca trong bài hát “Giữa hòa bình” đã khơi gợi tình cảm thiêng liêng với đất nước và niềm trân trọng những gì hôm nay chúng ta đang có. Bài viết từ Thích Văn học sẽ cùng bạn bàn luận về chủ đề hòa bình, qua đó hiểu rõ hơn giá trị to lớn của hòa bình cũng như trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ, bảo vệ thành quả thiêng liêng này.

Đề bài

“Và nay đất nước yên bình

Và tiếng pháo hoa thay tiếng súng

Bao yêu thương nhung nhớ đong đầy

Cái ôm đoàn viên dưới cờ tung bay…”

(Trích lời bài hát “Giữa hòa bình”)

Từ nội dung lời hát trên, anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận xã hội về chủ đề: Hòa bình

Bài làm

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do” – lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh như ngọn đuốc soi đường cho khát vọng muôn đời của nhân loại. Chỉ khi tiếng súng lùi xa, bầu trời xanh trở lại, con người mới có thể sống trọn vẹn trong tình yêu thương, nuôi dưỡng khát vọng sáng tạo và ấp ủ những giấc mơ tươi đẹp. Hòa bình, vì thế, không chỉ là điểm khép lại chiến tranh, mà còn là khởi đầu của sự hồi sinh, nền tảng cho sự phát triển bền vững và cho hành trình nhân loại hướng đến những giá trị nhân văn cao cả. “Và nay đất nước yên bình/Và tiếng pháo hoa thay tiếng súng…” – những lời ca chân thành, tha thiết trong ca khúc “Giữa hòa bình” vang lên như một lời nhắc nhở thiêng liêng rằng: hòa bình chính là hơi thở, là sự sống, là nền tảng để mỗi dân tộc trường tồn. 

“Hòa bình” là trạng thái không còn chiến tranh, xung đột; đất nước được độc lập, tự do; con người được sống trong an toàn, ấm no, hạnh phúc.. Ở nơi nào có hòa bình, nơi ấy có tiếng trẻ thơ ríu rít đến trường, có giọt mồ hôi lam lũ hóa thành no ấm, có những mái nhà sum họp trong niềm vui đoàn viên. “Tiếng pháo hoa thay tiếng súng” là biểu tượng cho niềm vui chiến thắng, cho ngày hội hòa bình sau bao năm tháng chiến tranh ác liệt. “Cái ôm đoàn viên dưới cờ tung bay” thể hiện niềm hạnh phúc sum họp, sự gắn bó cộng đồng trong hòa bình. Chiến tranh là vết sẹo không bao giờ lành trên lịch sử nhân loại, là nỗi đau day dứt của bao thế hệ. Hòa bình, vì thế, là món quà vô giá mà không gì có thể đánh đổi được.

Giã từ, li biệt, đau đớn… – chiến tranh đã để lại nhiều hơn thế. Chỉ khi thấu hiểu những mất mát ấy, ta mới càng thấm thía về giá trị của hai chữ “hòa bình”. Hòa bình là cội nguồn của hạnh phúc. Trong một xã hội yên ổn, tình yêu thương có cơ hội được trọn vẹn. Người ta có thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời mà không sợ tiếng súng chia cắt, có thể gầy dựng mái ấm và nuôi dạy những thế hệ tương lai trong vòng tay bình yên. Hạnh phúc của mỗi cá nhân vì thế được nhân lên thành hạnh phúc cộng đồng, để rồi kết thành tình đoàn kết, nhân ái và sẻ chia.

Đối với mỗi người, hòa bình chính là cơ hội để khẳng định giá trị bản thân và nuôi dưỡng ước mơ. Hòa bình trao cho mỗi cá nhân quyền được lựa chọn con đường sống, được tự do theo đuổi khát vọng, được góp phần nhỏ bé của mình vào sự phát triển chung. Đó cũng là cơ hội để con người biết trân trọng cuộc sống, biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn, bởi chỉ trong bình yên, trái tim mới có đủ khoảng lặng để hướng thiện và lan tỏa những điều tốt đẹp.

Hơn thế, hòa bình là nền tảng của sự phát triển. Không một quốc gia nào có thể xây dựng thịnh vượng trên nền đất bị bom đạn cày xới. Chỉ trong hòa bình, trí tuệ mới có thể thăng hoa, khoa học mới có thể vươn xa, và khát vọng mới có thể hóa thành hiện thực. Việt Nam hôm nay – từ tro tàn chiến tranh đã vươn lên hội nhập cùng thế giới chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh hồi sinh của hòa bình. 

Hòa bình không chỉ giới hạn trong biên giới một quốc gia mà còn là nhịp cầu để nối liền các dân tộc. Bởi chỉ khi không còn bom đạn, con người mới có thể ngồi lại với nhau, cùng chia sẻ tri thức, cùng giải quyết những thách thức chung như biến đổi khí hậu, dịch bệnh, đói nghèo. Hòa bình không loại trừ khác biệt, mà mở ra cánh cửa đối thoại, để nhân loại cùng chung sống trong hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Minh chứng rõ nét cho tinh thần ấy là tình hữu nghị Việt Nam – Cuba: trong những năm tháng chiến tranh, nhân dân Cuba đã hết lòng ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của dân tộc ta; và hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, nhân dân Việt Nam vẫn tiếp tục gìn giữ, đáp lại ân tình ấy bằng những hành động sẻ chia và hỗ trợ thiết thực như hoạt động gây quỹ ủng hộ với chủ đề “65 năm tình nghĩa Việt Nam – Cuba” diễn ra vào tháng 8/2025.

Dù vậy, trong thời đại hội nhập hiện nay, nhiều quốc gia trên thế giới vẫn còn chiến tranh, khủng bố, xung đột sắc tộc, tôn giáo,… khiến đời sống nhân dân không được yên bình. Dẫu biết rằng  xung đột là điều “không thể tránh khỏi” trong tiến trình phát triển của một đất nước, xã hội; nhưng nhiều cá nhân, tổ chức đã mượn danh nghĩa vì hòa bình để kích động chiến tranh nhằm phục vụ cho mục đích xấu xa, ích kỷ của bản thân, thậm chí còn tuyên truyền rằng đó là cách để rèn luyện bản lĩnh hay tạo động lực thúc đẩy xã hội thay đổi. Họ coi nhẹ giá trị của hòa bình, xem đó chỉ là trạng thái tạm thời, dễ bị bỏ qua. Thực tế đã cho thấy, đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm bởi lẽ chiến tranh để lại biết bao nỗi đau, mất mát và sự trì trệ lâu dài mà không một giá trị nào có thể bù đắp. 

Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là nền tảng tiên quyết để mỗi cá nhân và cả dân tộc có thể tồn tại, sáng tạo và phát triển bền vững. Do đó, mỗi chúng ta cần phải biết trân trọng, giữ gìn và góp phần vun đắp cho hòa bình. Trong hành động, mỗi cá nhân cần tích cực học tập và rèn luyện lối sống nhân ái, hòa hợp, tránh bạo lực; biết lan tỏa tinh thần yêu thương và sẻ chia với cộng đồng. Đặc biệt, thế hệ trẻ – những mầm non tương lai của đất nước, cần chuyên tâm nâng cao trình độ tri thức, văn hóa để dựng xây Tổ quốc giàu mạnh, góp phần bảo vệ nền hòa bình bền vững. Đồng thời, toàn xã hội phải tăng cường hợp tác quốc tế, lựa chọn đối thoại thay cho xung đột, và luôn kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia. Chỉ khi cả cộng đồng cùng nhau hành động, hòa bình mới thực sự được giữ vững và tỏa sáng.

Những năm tháng khốc liệt đã qua đi nhưng mất mát và đau thương vẫn còn đó. Nó hiện hữu dai dẳng trong ký ức, trong những vết thương không bao giờ lành lại. Từ những đau thương ấy, chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay, phải sống sao cho xứng đáng; sống đúng với trách nhiệm cao cả của một công dân để dựng xây một Việt Nam mạnh mẽ, hùng cường. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc yên bình, giữ gìn những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã dày công xây dựng, để tiếng pháo hoa của niềm vui luôn thay thế tiếng súng của chiến tranh, và tình yêu thương luôn lan tỏa trong từng cái ôm đoàn viên!

Tham khảo bài viết khác tại đây:

Thế hệ trẻ cần làm gì để xứng đáng với quá khứ của dân tộc?

Xem thêm: