Đọc hiểu văn bản “Vắt cổ chày ra nước”

Doc hieu Vat co chay ra nuoc

Truyện cười Vắt cổ chày ra nước mang đến tiếng cười hóm hỉnh nhưng cũng ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc về thói quen, tính cách con người trong đời sống. Ở bài viết này, Thích Văn học gửi bạn đề Đọc hiểu cho văn bản này, giúp bạn hiểu sâu hơn tình huống gây cười, nghệ thuật trào phúng và thông điệp mà câu chuyện gửi gắm. Cùng đọc và tham khảo nhé!

ĐÁP ÁN THAM KHẢO

PhầnCâuNội dungĐiểm
I

ĐỌC HIỂU: VẮT CỔ CHÀY RA NƯỚC

4.0
1– Nhân vật trong truyện “Vắt cổ chày ra nước” thuộc loại nhân vật mang thói hư tật xấu của truyện cười (thói keo kiệt)0.25
2– Truyện không được xây dựng bối cảnh cụ thể, tỉ mỉ. Tuy nhiên, qua lời đối thoại của các nhân vật, ta có thể hình dung đây là bối cảnh trong gia đình khá giả.

– Việc không miêu tả cụ thể bối cảnh giúp định hướng người đọc tập trung vào ngôn ngữ đối thoại và hành động của nhân vật, từ đó nhìn ra nét tính cách của mỗi cá nhân, hiểu được dụng ý gây cười của tác giả dân gian.

1.0
3– Trong truyện, khi nghe chủ nói: “Vận vào người, khi khát vặn ra mà uống”, người đầy tớ đã nói:

  •  Kêu than “Trời nóng vận khố tải ngốt lắm!” 
  • Đòi chủ “Hay là ông cho tôi mượn cái chày giã cua vậy!” vì “vắt cổ chày cũng ra nước”.

→ Cách đối đáp chứa đựng sự mỉa mai, châm biếm, giễu cợt cho thấy thái độ bất bình, sự thông minh, khéo léo của người đầy tớ khi thông qua lời nói ấy anh đã vạch trần thói keo kiệt của chủ nhà.

1.0
4– Nghĩa hàm ẩn trong câu nói “Thế thì tao cho mượn cái này!” của chủ nhà là: Chủ nhà không muốn cho người đầy tớ tiền mua nước dọc đường nhưng lại vờ tỏ ra hào phóng – đưa chiếc khố tải cho người đầy tớ.

→ Câu nói và hành động đã thể hiện bản tính keo kiệt, bủn xỉn và thói giả nhân giả nghĩa của người chủ giàu có.

0.75
5HS nêu suy nghĩ theo quan điểm cá nhân. HS nên trả lời dưới hình thức đoạn văn ngắn từ 7-10 câu. 

Gợi ý:

– Qua truyện “Vắt cổ chày ra nước”, em nhận thấy tác giả dân gian có cách nhìn hiện thực rất sâu sắc, giàu tính giáo dục dẫu sử dụng giọng điệu châm biếm, đả kích, giễu cợt.

  • Tác giả dân gian đã quan sát và phản ánh một thói xấu có thật trong xã hội – đó là thói keo kiệt, bủn xỉn, vụ lợi của con người.
  • Không lên án gay gắt, mà dùng tiếng cười mỉa mai, nhẹ nhàng để khiến người đọc tự nhận ra và phê phán thói xấu đó.
  • Qua việc chế giễu kẻ keo kiệt, truyện đề cao lòng nhân ái, sự hào phóng và chân thành trong đối nhân xử thế.

– Bài học cho bản thân: 

  • Sống chan hòa, biết cho đi, biết sẻ chia, giúp đỡ người khác
  • Đối xử với mọi người bằng sự chân thành, không vụ lợi
1.0

Tham khảo các bài viết khác tại đây:

Đọc hiểu văn bản “Cưỡi ngỗng mà về”

Đọc hiểu văn bản “Thà chết còn hơn”

Xem thêm: