Đọc hiểu văn bản “Cưỡi ngỗng mà về”

Doc hieu Cuoi ngong ma ve

Cưỡi ngỗng mà về là một truyện cười dân gian ngắn gọn nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc về cách ứng xử và thói khoe khoang trong cuộc sống. Ở bài viết này, Thích Văn học gửi bạn đề Đọc hiểu cho văn bản này, giúp bạn hiểu sâu hơn tình huống gây cười và thông điệp phê phán được gửi gắm qua tiếng cười dân gian. Cùng đọc và tham khảo nhé!

ĐÁP ÁN THAM KHẢO

PhầnCâuNội dungĐiểm
I

ĐỌC HIỂU: CƯỠI NGỖNG MÀ VỀ

4.0
1– Văn bản trên được viết theo thể loại truyện cười

– Đặc điểm của thể loại có trong văn bản:

  • Truyện được viết dưới hình thức tự sự, có dung lượng nhỏ.
  • Cốt truyện tập trung vào một tình huống nghịch lý, gây cười là: Khách đến chơi nhưng chủ nhà keo kiệt chỉ mời cơm rau. Thấy vậy, vị khách liền bảo chủ nhà thịt con ngựa mà mình cưỡi đến rồi đổi lấy con ngỗng lớn nhất trong đàn để mình cưỡi về.
  • Nhân vật chính trong truyện đại diện cho một thói xấu, là đối tượng để tiếng cười chế giễu, phê phán nhắm đến (thói keo kiệt).
  • Ngôn ngữ truyện dân dã, nhiều ẩn ý
1.0
2– Trong tình huống truyện, chủ nhà đã tiếp đãi khách một cách hời hợt, tính toán:

  • Gà vịt đầy vườn nhưng chỉ đãi khách cơm rau đạm bạc
  • Luôn miệng phàn nàn nhà không có gì để thiết đãi

– Sự tiếp đãi đó thể hiện chủ nhà có tính cách keo kiệt, bủn xỉn, không thịnh tình đón khách.

0.5
3– Căn cứ vào văn bản, em dự đoán giữa chủ nhà và khách có mối quan hệ thân quen vừa phải, không quá thân thiết nhưng cũng đủ để khách đến chơi, ăn bữa cơm thân tình.

– Chủ nhà trở thành đối tượng bị chế giễu vì:

  • Chủ nhà giàu có nhưng keo kiệt, bủn xỉn, không hiếu khách, tiếp đãi khách qua loa, chỉ mời cơm rau luộc.
  • Khi khách nhắc khéo, chủ lại ngây ngô, không hiểu ý tứ, làm lộ bản tính tính toán, kém tinh tế.

→ Chính sự tương phản giữa sự giàu có và tính keo kiệt khiến chủ nhà trở thành đối tượng bị cười chê.

1.0
4– Lời nói của khách với chủ nhà ở cuối truyện là một câu chứa nghịch lý: “Có khó gì việc ấy. Có đàn ngỗng của bác kia, cứ xem con nào lớn, bác cho tôi mượn một con, tôi sẽ cưỡi ngỗng mà về”

– Nghịch lý trong lời nói là: 

  • Ngỗng là loài vật nhỏ, không thể cưỡi được như ngựa.
  • Việc “cưỡi ngỗng mà về” là phi lí, không thể xảy ra trong thực tế.

→ Đây là nghịch lý tạo tiếng cười châm biếm, mỉa mai.

– Nghĩa hàm ẩn của lời nói: Khách mượn lời đùa cợt, nói bóng gió để phê phán thói keo kiệt, bủn xỉn của chủ nhà: Chủ tiếc của đến mức không dám giết ngỗng đãi khách, thôi thì để tôi cưỡi ngỗng về vậy!

→ Câu nói của khách là một cách trả đũa nhẹ nhàng nhưng thâm thúy, dùng nghịch lí để phơi bày bản chất hẹp hòi của chủ, đồng thời tạo nên tiếng cười châm biếm sâu sắc – đặc trưng của truyện cười dân gian.

1.0
5HS nêu suy nghĩ theo quan điểm cá nhân. HS nên trả lời dưới hình thức đoạn văn ngắn từ 7-10 câu. 

Gợi ý:

– Bài học có thể rút ra: Bài học về cách đối nhân xử thế, mỗi người cần sống rộng rãi, chân thành, biết chia sẻ và đối xử tử tế với người khác.

– Hành động:

  • Biết tiết kiệm đúng mực nhưng không keo kiệt;
  • Quan tâm, giúp đỡ bạn bè khi họ gặp khó khăn;
  • Cư xử chân thành, khiêm tốn và vui vẻ trong các mối quan hệ;
  • Biết trân trọng tình nghĩa hơn vật chất.
  • ….
0.5

Tham khảo các bài viết khác tại đây:

Đọc hiểu văn bản “Giễu người thi đỗ”

Đọc hiểu văn bản “Ông phỗng đá”

Xem thêm: