Đề 32 – NLVH: Xã hội công nghiệp, có còn sự sống của thơ ca?

De 32 - NLVH: Xa hoi cong nghiep, co con su song cua tho ca?

Giữa nhịp sống công nghiệp và công nghệ phát triển từng ngày, thơ ca có còn là một phần của con người hiện đại? Bài viết trên Thích Văn Học sẽ giúp bạn khám phá “sự sống của thơ ca” trong thế giới số ngày nay – nơi cảm xúc đôi khi bị lãng quên giữa vô vàn dữ liệu. Đừng vội cho rằng thơ chỉ dành cho quá khứ, vì thi ca vẫn đang âm thầm phản ánh tâm hồn con người hôm nay.

Đề bài:

Trong xã hội công nghiệp này, giữa thời đại khoa học kĩ thuật, công nghệ thông tin phát triển cực kì tinh vi, tinh xảo này, liệu có còn sự sống của thơ ca? 

(Lê Quang Hưng, Những quan niệm, những thế giới nghệ thuật văn chương, NXB ĐHQGHN, 2018, tr 98) 

Bằng trải nghiệm văn học của mình, anh/ chị hãy trả lời câu hỏi trên.

Đáp án và thang điểm

CâuNội dung Điểm 
 

 

2 

 

 

 

 

 

 

 

Nghị luận văn học

12,0

1. Giới thiệu được vấn đề nghị luận một cách rõ ràng, chính xác, hấp dẫn. 

0,5 

2. Giải thích ý kiến 

2,0 
– Thơ ca là những tác phẩm nghệ thuật bằng ngôn từ của người nghệ sĩ. Thơ ca phản ánh hiện thực cuộc sống bằng cảm xúc, tâm trạng …; nhà thơ muốn giãi bày, thổ lộ, muốn được cảm thông, chia sẻ, tri âm, đồng điệu với mình. 

– Ý kiến bày tỏ sự băn khoăn nghiêm túc và chính đáng. Nhưng đó là sự bi quan khi chưa hiểu bản chất người, bản chất của thơ ca. Xã hội hiện đại, con người vẫn cần đến thơ ca. 

1,0 

 

 

1,0 

3. Bình luận về nhận định 

4,0 
– Bản chất của thơ ca: là tiếng nói giãi bày cảm xúc, tâm tư và mong muốn được chia sẻ, cảm thông, đồng điệu. Tiếng nói của cảm xúc, tâm tư ấy được thể hiện bằng một hình thức ngôn từ đặc biệt: cô đọng, hàm súc, giàu hình ảnh, âm thanh … 

– Xã hội hiện đại là xã hội của những tiện nghi, tiện ích, những sự phát triển của khoa học kĩ thuật, công nghệ thông tin cực kì tinh vi, tinh xảo, thông minh…  

– Con người tự cuốn vào guồng máy vận hành của sự sống để tồn tại nhưng cũng có những lúc con người dừng lại để tự ngẫm về cuộc đời, về bản thân mình. Lúc đó cần thơ ca. 

– Con người cần hợp tác, cần liên kết khi làm việc trong xã hội hiện đại, nhưng cũng có những lúc con người cần phải sống với chính mình. Lúc đó cần có thơ ca. 

– Con người cần phải biết tự nếm trải cảm giác cô đơn bởi đó chính là niềm hạnh phúc cay đắng mà ngọt ngào của tạo hóa danh riêng cho con người. Và ai rồi cũng phải nếm trải cảm giác cô đơn ấy. Lúc đó cần có thơ ca và thơ ca cũng ra đời trong những lúc cô đơn ấy. 

– Hầu như mọi giá trị lâu bền của nghệ thuật đều được sáng tạo trong cõi cô đơn. Nhà thơ chân chính phải biết, phải đắm chìm trong nỗi cô đơn. 

– Nhà thơ thường cầm bút khi cảm thấy không hài lòng với thực tại, khi cảm thấy không an bằng. Làm thơ là một cách phản kháng thực tại, một cách tự giải thoát. Phản kháng và giải thoát bằng bộc bạch, chia sẻ nỗi đau khổ, sự không bằng lòng. 

– Thơ ca là những khoảng lặng cần thiết, nó nhắc con người ta phải biết sống trong cảm giác cô đơn giữa cuộc đời hối hả này. Khi đã trải qua cảm giác như thế con người sẽ biết yêu mình hơn, có ý thức sống cao hơn, sự gần gũi, gắn kết với đồng loại, với mọi người nhờ thế cũng nhân bản, lâu bền hơn. 

Mỗi ý 0,5 điểm 

4. Chứng minh   

Học sinh chọn một số tác phẩm văn học đã học, đã đọc để chứng minh.  

4,0 

 

5. Bàn luận mở rộng, nâng cao vấn đề 

1,0 
– Khi nào người ta cần tìm đến thơ ca nhất? Khi mừng vui hay lúc buồn khổ? Người ta thích thứ thơ nào hơn cả? Tụng ca hân hoan hay xót xa hụt hẫng? Tác phẩm nghệ thuật nào diễn tả thấm thía nỗi buồn đau, bất hạnh của kiếp người, mang những day dứt, khát vọng sâu xa về đời sống, hạnh phúc con người là tác phẩm có sức ám ảnh nhất, khiến nhân loại nhớ nhất. 

– Con người cần đến nghệ thuật nhất trong những lúc buồn. Những tác phẩm có sức sống lâu bền nhất thường là những tác phẩm diễn tả thấm thía đến tận cùng nỗi buồn. Đó phải là nỗi buồn thật, đau thật của nhà văn và cái buồn, nỗi đau ấy thật riêng mà lại mang màu sác, âm hưởng phổ quát của nhân sinh. Khi nhà thơ thành thực đi đến tận cùng của lòng mình thì sẽ gặp trái tim nhân loại, sẽ chạm tới nỗi lòng của bao người. Thơ càng “riêng” thì lại càng dễ thành “của chung” bởi nhà thơ và bạn đọc là đồng loại, đều chung bản chất người. 

 

6. Khái quát được vấn đề lắng đọng, có chiều sâu. 

0,5 

Tham khảo đáp án đề Nghị luận xã hội số 32 tại đây:

Đề 32 – NLXH: “Khi không tự làm điều gì đó cho bản thân”

Xem thêm: