Đề 30 – NLVH: “thơ không sống bằng cách đó/thơ cháy như thiêu”

De 30 - NLVH: tho khong song bang cach do/tho chay nhu thieu

Trong bài thơ của Lê Vĩnh Tài, ông viết: “thơ không sống bằng cách đó / thơ cháy như thiêu”. Đây không chỉ là một dòng thơ đầy ẩn dụ, mà còn là tuyên ngôn về sự tự do trong thơ. Thơ không nên bị đóng khung như nước khi bị đóng băng, mà cần cháy bỏng, sống động và chân thực như chính cảm xúc con người. Hãy cùng Thích Văn Học suy ngẫm về đặc trưng thơ đậm tính sáng tạo, vượt khỏi giới hạn của mọi khuôn thước.

Đề bài:

“THƠ 

nước không có hình dạng gì 

trước khi bị đóng băng 

hóa đá… 

thơ không sống bằng cách đó 

thơ cháy như thiêu” 

(Lê Vĩnh Tài, nguồn: http://www.bichkhe.org) 

Bằng trải nghiệm thơ ca, anh/chị hãy bình luận quan niệm về thơ được nêu lên trong bài thơ trên. 

Đáp án và thang điểm

CâuNội dungĐiểm
2

Nghị luận văn học

12,0

I. Hình thức, kỹ năng 

– Đáp ứng yêu cầu một bài làm văn nghị luận văn học

– Trình bày vấn đề một cách khoa học, hấp dẫn 

1,0

II. Nội dung 

7,0
1. Giải thích

Nước ở thể vô định, nước chỉ có hình thù khi bị “đóng băng, hoá đá”. Dường như đứng trước sự gói gọn ấy, nước không thể phản kháng, nước trở nên “vô cảm”, mặc nhiên mà thu hẹp bản thân, thu hẹp cảm xúc của chính mình.  

– Thơ không giống nước, vốn dĩ bản chất của thơ là thể hiện tình cảm tâm trạng của người nghệ sĩ, không bị giới hạn cảm xúc của mình trong một khuôn khổ nào. Thơ bung tỏa, phóng khoáng, nhiều bí ẩn. 

–  “Thơ cháy như thiêu”, hoàn toàn tự do, mạnh mẽ và dâng trào. “Cháy” là tận hiến những chân giá trị tốt đẹp cho đời  và làm giàu cho bản thân, cuộc đời, cuộc sống. Cháy là sự phá vỡ những giới hạn, ranh giới, rực rỡ các giá trị mới.  

Ý nghĩa bao quát: Bài thơ nói về về đặc trưng thơ, thơ là tự do, không giới hạn, là ngọn lửa cháy rực của cảm hứng nghệ thuật. Sự cháy của thơ không bị quy phạm gò bó, đó là sự tự do trong cảm xúc và tự do trong tâm hồn nghệ sĩ.

1,0
2. Bàn luận 

Ngọn lửa của cảm xúc:  

Khi sáng tác, nhà thơ ở trong trạng thái cảm xúc mãnh liệt làm nên sự cháy của cảm xúc: sự nhạy cảm tinh tế, các ưu thế về trực giác, các ám ảnh tâm hồn đạt đến độ thăng hoa về cảm xúc, sự trào dâng của mọi năng lực sáng tạo, nhu cầu giải tỏa mọi căng thẳng cảm xúc, đặt mình trong một không gian của sáng tạo.

– Cháy như thiêu là tận hiến :  

Tâm hồn luôn rộng mở , luôn đón nhận những vang động của cuộc đời, những tình cảm mãnh liệt kia đều phải có một ý nghĩa giá trị, thơ được viết ra khi luôn luôn có sự thôi thúc nhiệt thành cảm hứng sáng tạo, giao hoà thiết tha, cống hiến những giá trị tốt đẹp ở đời. 

– Cháy để nung nấu và sưởi ấm:  

Thơ không nói với con người bằng những lời thuyết giáo khô khan mà bằng tình cảm, bằng sự thổn thức trái tim. Thơ bảo vệ những giá trị tốt đẹp của con người, bảo vệ con người, xoa dịu niềm đau con người và cho họ vững tin vào cuộc sống, tạo tiền đề cho một cuộc sống tốt đẹp qua những bài học làm người trong tác phẩm, khiến con người cảm nhận được niềm yêu thương, sự đồng cảm của thơ ca với chính mình.  

– Cháy là thiêu hủy và tỏa sáng :  

Thơ cháy bùng lên để soi sáng các giá trị, thức tỉnh con người, loại bỏ những cái xấu xa, tàn ác, thanh lọc tâm hồn và nuôi dưỡng tình cảm con người. Tỏa sáng những chân giá trị mới lạ độc đáo được nhìn nhận và khám phá trong cảm quan của người nghệ sĩ, phong cách cá tính của riêng mình.  

Tận hiến những giá trị chân thiện mỹ tốt đẹp, có ý nghĩa cá nhân, cộng đồng, dân tộc và nhân loại.  

Thơ phải cháy, cháy như thiêu, cháy để giữ vững sự sống trường tồn.  

Để thơ thể trở thành ngọn lửa cháy bùng “soi sáng sưởi ấmtrái tim con người, đòi hỏi sự dấn thân hơn thế sự trung thực của nhà thơ để thực hiện sứ mệnh của mình. Trước những trật tự của hội, văn học hiển nhiên trở thànhnghệ thuật sốngđó chính những kinh nghiệm làm thơ của người thi đan xen với những kinh nghiệm đối nhân xử thế, nhà thơ trở thành ngườichiêm nghiệm nhiều hơn thể hiện“. lẽ thế thi nhân phải sống, phải trả giá. Không ngừng cảm nhận những đẩy tăm tối của định mệnh, không ngừng săn đuổi những cảm nhận cuộc đời đã chọn anh ta để gửi lại những dấu vết của mình.

10,0
3. Mở rộng

Đối với người nghệ : Văn học nghệ thuật nói chung lĩnh vực của cái độc đáo, đòi hỏi người nghệ phải tạo ra được trong các sáng tác của mình một vẻ riêng đặc sắc, ít khi hoặc chưa từng thấynhững cây bút khác, không lặp lại chính mình. Chỉ khi in đậm cái “ta” riêng, tạo đượchơi văn”,khí vănriêng trong sáng tác của mình. Song, nhà thơ còn phải nhà thơ cách nhà thơ thể hiện năng lực sáng tạo thẩm mỹ của nhà thơ. Để câu thơ thể được đốt cháy, năng lực sáng tạo ấy phải được thể hiệnnăng lực lao động ngôn từ để biến ngôn ngữ thông thường thành ngôn từ nghệ thuật. 

2,0

Tham khảo đáp án đề Nghị luận xã hội số 30 tại đây:

Đề 30 – NLXH: Chúng ta mất gì trong ngày thường vội vã?

Xem thêm: