Trong đề thi tốt nghiệp THPT từ năm 2025, đề thi môn Ngữ văn sẽ xuất hiện yêu cầu viết bài văn Nghị luận xã hội thay vì một đoạn văn 200 chữ như các năm trước.
Để làm quen với dạng bài này, hãy cùng Thích Văn học đến với bốn bài nghị luận xã hội cơ bản cho các chủ đề tiêu biểu. Các bạn có thể tham khảo và tích lũy thêm vốn kiến thức nghị luận xã hội của mình nha!
Đề số 1: Anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận khoảng 600 chữ trình bày suy nghĩ của bản thân về ý kiến sau: “Biển học là mênh mông, trong đó sách vở tuy quan trọng nhưng cũng chỉ là những vùng biển gần bờ mà thôi”. (Lời của PGS.TS Văn Như Cương gửi đến học trò của mình trong ngày khai trường)
BÀI LÀM
Cuộc đời mỗi người luôn có rất nhiều những thử thách, khó khăn cần phải chinh phục. Trên chặng đường đó có một vùng biển mênh mông, vô tận mang tên “tri thức” mà có lẽ sẽ mất nhiều thời gian để ta chinh phục. Nhiều người thường quan niệm rằng chỉ cần con thuyền của họ chở đầy sách vở là có thể hoàn thành cuộc viễn dương ấy, nhưng dường như đó vẫn chưa đủ. PGS.TS Văn Như Cương–vị thầy đáng kính của biết bao thế hệ học trò đã nhắn gửi những lời chân thành nhất đến không chỉ các em học sinh mà còn tất cả chúng ta “Biển học là mênh mông, trong đó sách vở tuy quan trọng nhưng cũng chỉ là những vùng biển gần bờ mà thôi”.
Nếu so sánh những “vùng biển gần bờ” với cả đại dương mênh mông thì thật sự quá nhỏ bé, đặt chân đến đó chỉ giống như việc chúng ta đang tập làm quen với xung quanh để chuẩn bị cho những khó khăn gấp vạn lần ở vùng biển rộng kia. Và những kiến thức nằm trong sách vở cũng vậy. Đó chỉ là nền tảng, là những thứ căn bản nhất còn tri thức của nhân loại lại vô cùng rộng lớn. Có được kiến thức ở sách vở, chúng ta đã có cho mình chiếc áo phao. Nhưng để điều khiển một con thuyền còn cần đến: kinh nghiệm, trải nghiệm thực tế, những kĩ năng… Như vậy, câu nói của PGS.TS Văn Như Cương muốn truyền thông điệp đến mỗi chúng ta: Phải chuẩn bị cho mình những kiến thức thật tốt từ sách vở để đặt nền móng cho việc lĩnh hội tri thức và đồng thời cần bồi dưỡng theo năng lực, học cả trong cuộc sống, trong thực tế. Ở đó, việc thực hiện sóng đôi học và hành là vô cùng quan trọng.
Không thể phủ nhận những kiến thức lí thuyết chính là nền móng vững chắc trong quá trình giáo dục của mỗi người. Trong suốt quá trình lớn lên, chúng ta trưởng thành về mặt tri thức bởi được tiếp thu kiến thức, những lí luận tích lũy trong sách vở, các bộ môn khoa học hay từ những kinh nghiệm của nhân loại, thế hệ trước để lại. Như việc chúng ta được học trong sách vở về thế giới động thực vật phong phú, về cách vạn vật tồn tại hay những lời dạy của cha ông cho ta biết về đạo lí ở đời,… Từ đó, mỗi người khám phá những tri thức của loài người để chinh phục tự nhiên và mở mang tầm hiểu biết về đa dạng lĩnh vực trong cuộc sống.
Tuy nhiên, việc ứng dụng, thực hành được đề cao bởi đây là mục đích của việc học – để có những đóng góp có ý nghĩa với xã hội. Nếu chúng ta chỉ luôn giới hạn những hiểu biết của mình trong những trang sách, những kiến thức đã được quy chuẩn sẵn mà không biết tự tìm tòi, khám phá, suy nghĩ, sáng tạo hay không học vận dụng những kiến thức ấy vào thực tiễn thì mãi mãi trí óc cũng chỉ là một bức tượng vô cùng hào nhoáng nhưng vô hồn. Chỉ có ứng dụng những kiến thức vào thực tế, hành động cụ thể, có ý nghĩa với cá nhân và xã hội, tri thức được lĩnh hội mới có ý nghĩa.
Đặc biệt, việc thực hành chính là cách để kiểm nghiệm sự đúng đắn của lí thuyết. Bởi lẽ, thực tế luôn thay đổi không ngừng theo thời gian, việc ứng dụng kiến thức vào thực tế sẽ giúp chúng ta đánh giá được lí thuyết ấy có đúng đắn, phù hợp hay không, làm đầy đủ, phong phú hơn những lí thuyết sẵn có. Nhà khoa học Mỹ Benjamin Franklin là người phát minh ra cột thu lôi và thuyết cảm ứng tĩnh điện. Để làm được điều này, Benjamin đã kiểm tra lí thuyết bằng việc tiến hành hàng chục thí nghiệm để kiểm tra lí thuyết: điện được tạo ra khi bị sét đánh.
Việc học đi cùng với thực tế giúp cho mỗi cá nhân có môi trường trải nghiệm thực tế, hình thành các kĩ năng cần thiết, rèn luyện sự linh hoạt, biết rút kinh nghiệm,… để từ đó biến những tri thức học được thành trải nghiệm, kiến thức của riêng mình. Nhất là trong xu thế của cuộc Cách mạng 4.0, đòi hỏi nhiều hơn ở những người trẻ có những kĩ năng, trải nghiệm để bắt kịp với những thay đổi, ứng dụng công nghệ hiện đại vào trong học tập, làm việc. Đặc biệt, không chỉ là những kiến thức sách vở, ta cần phải trang bị những kĩ năng mềm cần thiết như tư duy phản biện, khả năng giao tiếp, khả năng lãnh đạo,… Những điều này chỉ hình thành một cách có hiệu quả khi học hỏi, luyện tập từ trong thực tế hàng ngày. Từ đó, mỗi người không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn đóng góp cho sự phát triển, tiến bộ của xã hội.
Tham khảo: Sách Chuyên đề lý luận văn học
Bên cạnh những người thành công trong cuộc sống bởi biết vận dụng, ứng dụng lý thuyết một cách hợp lý và linh hoạt thì vẫn có những người phủ nhận tầm quan trọng của thực hành, chỉ đề cao lối học từ chương đã trở nên cũ kĩ trong xã hội ngày một hiện đại. Nhưng nếu chỉ chú trọng vào thực hành, trải nghiệm trong khi những kiến thức nền tảng lại rỗng thì sự thực hành rất dễ dẫn đến sai lầm, lệch lạc, thậm chí gây nên những hậu quả khôn lường. Đặc biệt, không ai thông minh, thành công mà không có kiến thức và cũng không ai tài giỏi mà không có thực hành. Vì thế, thiếu một trong hai yếu tố có thể khiến chúng ta trở nên lạc lõng so với thế giới.
Mỗi chúng ta cần chủ động, tích cực học hỏi trong cuộc sống của mình. Có thể trong quá trình tích lũy tri thức sẽ có những vấp ngã, sai lầm nhưng đó lại là khi cuộc đời cho chúng ta thêm một bài học về thực tế. Hãy luôn trang bị cho mình cả kiến thức cơ bản từ những cuốn sách và cả những bài học mà cuộc đời dạy cho ta để có thể vượt qua bất kì đợt sóng hay những thử thách trong quá trình chinh phục tri thức nhân loại. Đối với một người trẻ, việc chúng ta không ngừng tích lũy những kiến thức mới mẻ về đa dạng lĩnh vực; tích cực tham gia các hoạt động trải nghiệm, trại hè hay tìm kiếm cơ hội việc làm phù hợp với chuyên môn của bản thân,… chính là cách mỗi người làm chủ con đường, cuộc sống của chính mình.
Chủ tịch Hồ Chủ tịch khẳng định: “Học với hành phải đi đôi. Học mà không hành thì vô ích. Hành mà không học thì hành không trôi chảy”. Sự học rất mênh mông và là một hành trình dài mà không đơn thuần chỉ cần kiến thức sách vở. Chặng đường lĩnh hội tri thức còn đòi hỏi mỗi người tích lũy kiến thức từ thực tế đời sống, trải nghiệm, kinh nghiệm để trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân.
Đề số 2: Viết bài văn nghị luận xã hội (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về: Trách nhiệm của thế hệ trẻ trong thời đại 4.0.
BÀI LÀM
“Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương
nếu là chim hãy là chim câu trắng
nếu là đá hãy là đá kim cương
nếu là người hãy là người cộng sản!”
Lời của cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khắc ghi vào tâm trí của mỗi người trẻ về thái độ sống cống hiến đẹp đẽ. Như cách bông hoa, loài chim, viên đá sống trọn vẹn hành trình cuộc đời của mình, người trẻ cần sống sao cho xứng đáng, sống sao cho không hổ thẹn với lương tâm. Mang danh người làm chủ của đất nước, là người tiên phong trong thời đại 4.0, thế hệ trẻ bức thiết phải ngẫm nghĩ về trách nhiệm, giá trị sống của bản thân.
Xã hội phát triển là nhờ sự tiến bước của các thế hệ nối nhau. Người trẻ là mầm non của đất nước, những cá thể năng động, sáng tạo và đầy nhiệt huyết. Với nhiều khả năng tiềm ẩn, người trẻ không thể đứng im bất động, mà luôn phải hướng đến “trách nhiệm” của riêng mình. Đấy là những trọng trách, nhiệm vụ đòi hỏi sự tự ý thức và lòng nhiệt thành của người trẻ. Đặc biệt, trong thời đại của cuộc Cách mạng 4.0 với sự phát triển của công nghệ và internet, sự hội nhập toàn cầu được đề cao thì sự hiện diện của người trẻ càng trở nên quan trọng.
Vốn là cá thể tồn tại trong đại thể rộng lớn, mỗi người luôn phải ý thức về trách nhiệm, đóng góp của mình cho cộng đồng. Kẻ chỉ nghĩ cho riêng mình, cố giành cái lợi cho riêng mình, tất yếu sẽ sớm bị đào thải khỏi xã hội. Xã hội là sự cộng hưởng, góp sức và đồng lòng vì một mục tiêu chung, một lý tưởng chung vĩ đại. Hệt như đại dương bao la là nơi những nhánh sông tụ họp, hệt như ngọn núi cao vạn trượng là do đất bồi mà nên. Không ý thức được trách nhiệm của bản thân chẳng khác nào sống một cuộc sống vô nghĩa và khiến xã hội trở nên thụt lùi, kém phát triển.
Thời đại 4.0 với sự tranh đua gay gắt giữa các nước, những cá thể tài giỏi xuất hiện càng nhiều, thế hệ trẻ bức thiết cần nỗ lực hơn, bứt phá hơn để tạo đà cho đất nước phát triển và vươn xa. Trách nhiệm đầu tiên của người trẻ là không ngừng trau dồi trí tuệ, rèn luyện nhân cách, vốn sống phong phú. Đây chính là nền móng vững chắc để mỗi người có thể tiếp thu những kiến thức mới, tri thức mới trong xu hướng hiện đại. Đặc biệt, với sự phát triển như vũ bão của công nghệ thông tin, người trẻ cần không ngừng cập nhật những xu thế mới, học hỏi nhiều kĩ năng để trở nên chủ động, đón đầu làn sóng phát triển của thế giới. Những kĩ năng như: tiếng Anh, tư duy máy tính, tư duy phản biện,… đều là những yếu tố cần thiết trên hành trình khẳng định bản thân, tiếp thu những giá trị mới của thời đại.
Bên cạnh đó, người trẻ cần một đôi mắt luôn hướng về phía trước, cháy rực với những khát khao và đam mê. Chinh phục những ước muốn trong lòng mình cũng chính là chinh phục những nấc thang mới của thời đại và làm rạng danh đất nước. Đó là cách MC Khánh Vy chinh phục học bổng toàn phần của Chính phủ Anh hay Tiến sĩ Nguyễn Trọng Hiếu tạo dựng uy tín nhà khoa học Việt trên trường quốc tế với nghiên cứu về pin mặt trời.
Không chỉ vậy, với xu thế hội nhập mạnh mẽ ngày nay, mỗi quốc gia đều dễ dàng rơi vào nguy cơ bão hoà văn hoá. Vì vậy mà thế hệ trẻ cần coi trọng giá trị bản sắc của đất nước mình và đem tinh hoa của người Việt đi muôn nơi. Từ những món ăn dân dã, đến những tập tục truyền thống và cả những kiến trúc thượng tầng đều là nơi lưu dấu những đặc trưng riêng biệt trong đời sống sinh hoạt và tinh thần của con người. Họ lấy đó làm điểm tựa, làm chỗ dựa để đất nước không bị hoà tan. Là người trẻ đầy nhiệt huyết, nhà thiết kế Minh Hạnh đã ôm mộng về “giấc mơ thổ cẩm” lâu dài. Để rồi qua các mẫu trang phục do mình thiết kế, Minh Hạnh trở thành “sứ giả văn hóa” cho nét đẹp thổ cẩm của các dân tộc thiểu số Việt Nam. Như vậy, văn hoá vừa là nét đẹp riêng, vừa là cánh cửa mở ra sự hội nhập với thế giới.
Nhìn nhận vào thực tế đời sống hiện nay, xã hội phát triển không có nghĩa con người thôi nghèo đói. Vẫn có những mảnh đời cơ nhỡ, bất hạnh, thế nên với tấm lòng yêu thương, người trẻ cần dang rộng cánh tay, san sẻ và nâng đỡ họ. Đấy cũng là cách để thế hệ trẻ thể hiện trách nhiệm của mình đối với xã hội. Quỹ từ thiện từ dự án “Nấu cơm cho em” của Đen Vâu, hay chiến dịch “Sữa Kun cho em”, hãng doanh nghiệp này đều đang từng ngày chữa lành những khốn khó mà các em gặp phải. Từ việc làm điều thiện lành, họ tiếp tục nhân giống tấm lòng thiện trong trái tim của những đứa trẻ thơ ngây. Dòng chảy này nối tiếp dòng chảy khác, xã hội này sẽ ngày càng trở thành nơi lý tưởng, nơi đáng sống, chốn thân thương để trở về.
Vẫn còn đó những kẻ thờ ơ, vô trách nhiệm, chẳng mảy may nghĩ tới việc mình cần làm gì, và có thể làm gì cho xã hội. Điều này không những không thúc tiến đời sống phát triển mà còn trở thành gánh nặng của xã hội. “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”(Trịnh Công Sơn). Có lẽ mỗi người trẻ cần nhận thức được việc mình cần phải cho đi, san bớt phần mình để đắp bù những khuyết thiếu trong xã hội. Cái tôi ích kỷ, hẹp hòi bị xoá sạch cần nhường chỗ cho sự cao cả, vị tha, và đam mê cống hiến. Chỉ khi đó, họ mới cảm thấy mình có ích, đời sống mình đáng giá. Sự hiện hữu của mỗi cá nhân vì thế cũng trở nên đẹp đẽ thêm nhường nào.
Tự dặn lòng hãy là “hoa hướng dương”, “bồ câu trắng”…, chặng đường tôi đi vì thế trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết bởi tôi biết mình đã luôn nỗ lực học hỏi và cống hiến những giá trị tốt đẹp cho xã hội. Để rồi, mỗi khi nhìn lại hành trình mình đã đi, tôi thấy đời mình đẹp biết bao khi đã hòa một phần sức trẻ nhỏ bé vào công cuộc phát triển đất nước, đưa đất nước.
Đề số 3: Anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận xã hội (khoảng 600 chữ) bàn về chủ đề: Sống là chính mình
BÀI LÀM
Bất cứ lúc nào trên sân khấu cuộc đời
Tôi vẫn là diễn viên tồi
Bởi tôi không bao giờ hoá trang để nhập vai người khác!
(Vi Thuỳ Linh)
Sân khấu cuộc đời là một vở kịch lớn, nơi mỗi người đều là diễn viên. Ở đó, mỗi chúng ta thường cố gắng che dấu bản thân sau những lớp vỏ bọc, biến mình thành con rối của thời đại, cộng đồng để hòa nhập, để được chấp nhận và rồi dần đánh mất đi chính mình. Tuy nhiên, chỉ có sống thật với chính mình mới là điều quý giá nhất và là điều cần thiết để chúng ta tìm thấy hạnh phúc.
Hành trình sống chính là công cuộc ta đi tìm mình. “Sống là chính mình” nghĩa là sống đúng với con người thật của bản thân, không chưng diện, không giả dối, và nhất là không xa lạ với chính mình. Ta sẵn sàng làm những gì mình muốn, yêu những gì mình yêu, đối diện với những cảm xúc sâu thẳm nhất trong tâm hồn và không để những tiếng nói ồn ào bên ngoài ảnh hưởng đến bản thân. Đấy là khi con người dựa vào tiếng lòng của mình mà sống chân thật, sống nhiệt thành. Như vậy, đời sống này chỉ có nghĩa khi ta được sống là chính mình, sống với gương mặt và nội tâm của chính mình.
“Ta là Một, là Riêng, là Thứ nhất” (Xuân Diệu). Vốn dĩ, không ai trong chúng ta là bản sao của bất kỳ ai, bản thân mỗi người từ khi sinh ra đã là độc bản với vẻ đẹp độc đáo và tài năng riêng biệt. Vậy lý gì mà ta không sống là chính mình? Sống với ước muốn, cá tính của bản thân chính là điều mãn nguyện nhất của một đời người. Mải miết chạy theo những khuôn mẫu, yêu cầu, những định kiến của kẻ khác chỉ khiến ta thêm mệt mỏi bởi luôn phải cố gắng để trở thành ai đó. Hà cớ gì phải là cái bóng của người khác trong khi ta hoàn toàn có thể tỏa sáng, thành công khi là chính mình? Sàn diễn thời trang vốn luôn bị định kiến bởi sự hiện diện tất yếu của người mẫu nam và người mẫu nữ. Thế nhưng câu chuyện của Mộng Thường lại khiến người ta ngỡ ngàng. Vẻ đẹp phi giới tính, từ lạ lẫm đến quen thuộc, nay đã trở thành mảnh ghép không thể thiếu làm nên bức tranh thật đẹp đẽ của cuộc đời. Chẳng ngại lời dèm pha, chẳng ngại ranh giới của sự áp đặt, Mộng Thường sống là chính mình, và tỏa sáng trên sàn catwalk khi được là chính mình.
Ở đời, bất kỳ sự giả dối nào cũng bị vạch trần, chỉ có sự chân thật mới đồng hành bền bỉ cùng thời gian. Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người, vậy đừng biến mình thành kẻ giả tạo trong mắt người khác. Thay vào đó hãy cố sống thật thà bằng cách luôn là chính mình. Ta lắng nghe con tim của chính ta, lắng nghe những tiếng nói âm ỉ sâu trong lòng. Chính thái độ đó sẽ toát lên phong cách sống của chính bạn, lan toả một nguồn năng lượng không thể lý giải.Việc chấp nhận và yêu thương bản thân giúp bạn không còn so sánh mình với người khác và cảm thấy tự ti về bản thân.
Kỷ nguyên hiện đại đề cao cái tôi của mỗi người, coi trọng bản sắc cá tính đã càng thúc dục mỗi cá nhân sống là chính mình. Đấy là khi con người “dám làm”. Quá trình này chính là hành trình con người tìm ra đích đến của mình và khám phá tiềm năng của bản thân. Albert Einstein từng nói: “Nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây thì cả đời nó sẽ nghĩ rằng mình ngu ngốc”. Nhưng kỉ nguyên hiện đại lại nói với chúng ta rằng, chẳng có chân lí nào là duy nhất, loài cá vẫn có thể “leo cây”. Đó là cá bống thòi lòi! Thử hỏi nếu chỉ vì câu chuyện “con cá leo cây” thì xưa nay đã có biết bao ước mơ bị dập tắt, bao nỗ lực bị phủi bụi. Liệu điều ấy có xứng đáng hay không? Bên cạnh đó, mỗi cá nhân độc đáo sẽ là mảnh ghép quan trọng làm nên bức tranh đa dạng và phong phú của xã hội. Những người sống thật với chính mình sẽ lan tỏa những năng lượng tích cực và trở thành nguồn cảm hứng cho những người xung quanh.
Tuy vậy, vẫn còn nhiều người tự ti vào bản thân, soi xét cuộc sống của người khác hoặc đánh mất chính mình vì những khuôn mẫu, định kiến của xã hội. Sống thật với chính mình đòi hỏi mỗi người phải đủ can đảm, mạnh mẽ để bỏ qua những cái nhìn phán xét, dành thời gian để lắng nghe chính mình. Nói như vậy, không có nghĩa bản thân được bỏ mặc những trọng trách, bỏ ngoài tai mọi lời góp ý để trở nên tốt hơn hay ngụy biện cho những sai lầm của bản thân. Sống là chính mình nhưng không được nuông chiều bản thân quá mức, yêu bản thân một cách độc hại. Thậm chí, việc học hỏi theo một hình mẫu nào đó chẳng phải là sai lầm nếu ta vẫn giữ được mình nguyên vẹn. Bạn thay đổi để thích hợp chứ chẳng phải biến thành một ai khác.
Sống là chính mình là một điều đáng quý, thế nhưng đấy chẳng phải là điều dễ dàng. Mỗi chúng ta cần bắt đầu bằng việc lắng nghe những mong muốn và khát vọng sâu thẳm bên trong. Cùng với đó, yêu thương bản thân, không chối bỏ những cảm xúc của mình, chấp nhận những khuyết điểm chính là bước đầu tiên trên hành trình sống là chính mình. Đặc biệt, việc dám đối diện với nỗi sợ hãi, những rào cản và thử thách sẽ là cách để mỗi người đạt được mục tiêu của mình.
Đã bao giờ bạn tự nhìn vào gương để nâng niu, chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân? Đã bao lần bạn đối diện với con tim mình để nhận ra nó đã hoá đá từ lâu bởi những khuôn mẫu, định kiến? Sống là chính mình hay sống là người khác sau cùng vẫn là lựa chọn của mỗi cá nhân. Thế nhưng, chỉ khi được là chính mình, ta mới thấy cuộc đời đẹp và hạnh phúc biết bao.
Đề số 4: Viết bài văn nghị luận xã hội (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về điều bản thân cần làm để có một thái độ sống tích cực.
BÀI LÀM
“Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?”
(Phố ta – Lưu Quang Vũ)
Nhìn vào rãnh nước trong, nhìn vào đóa hoa nở, Lưu Quang Vũ nói cho chúng ta về cách nhìn đời với những hình ảnh đẹp đẽ của nó. Đôi mắt ta sẽ hướng sáng cuộc đời ta, vậy sao ta không sống, nhìn nhận cuộc đời với một thái độ tích cực?
Cuộc đời này là bức họa do chính mỗi người vẽ nên và “thái độ tích cực” chính là một gam màu tươi sáng trong bức tranh ấy. “Thái độ tích cực” chính là sự lạc quan, hy vọng, luôn nhìn nhận mọi thứ theo chiều hướng tích cực và hướng về tương lai. Người sống tích cực là người luôn tìm thấy niềm vui trong mọi sự, biết dũng cảm đương đầu với mọi thử thách. Như vậy, thái độ tích cực chính là kim chỉ nam cho hành trình sống của mỗi người.
Đầu tiên, thái độ sống tích cực được hình thành từ việc chúng ta biết nhìn vào mặt tốt của mọi tình huống thay vì tập trung vào những điều không như ý. Cuộc sống luôn tồn tại những thử thách, khó khăn, chính từ việc tìm kiếm những khía cạnh tích cực của vấn đề sẽ giúp chúng ta thêm tự tin vào bản thân và con đường phía trước, có thêm động lực để vượt qua, đứng dậy sau vấp ngã. Bên cạnh đó, ta có thể nhìn thấy những cơ hội hay có những bài học quý giá cho bản thân.
Sự lạc quan vốn chỉ đến từ những điều nhỏ bé xung quanh mình, nhất là khi ta được làm thứ mình yêu và điều mình thích. Chính cảm giác mãn nguyện và cháy hết mình với đam mê ấy sẽ đem lại cho con người nguồn năng lượng tích cực, động lực để thúc đẩy con người tiến về phía trước. Bởi lẽ, “Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy. Và khi ngoài trời nắng ráo mà không biết phải đi đâu, về đâu” (Biển người mênh mông – Nguyễn Ngọc Tư). Chỉ khi ta có cho mình cái đích đến của con tim, một mục đích để phấn đấu thì bản thân mới chẳng thấy lạc lõng, vô định hay rơi vào sự cùng cực của nỗi bi quan, chán nản.
Hơn hết, sống ở đời không tránh khỏi những mâu thuẫn, rạn nứt giữa người với người. Vậy nên để có thể sống tích cực, lạc quan ta còn phải biết tha thứ và rũ bỏ mọi phiền muộn. Đừng chấp nhặt, đừng gieo ngọn lửa hận thù, cứ như lá bồ đề thanh thản rơi giữa giông bão của cuộc đời. Ta không thể có cho mình một chiếc vé khứ hồi về quá khứ, ta chỉ có thể khiến quá khứ đẹp đẽ và lành lặn hơn bằng cách xây đắp cho hiện tại. Bởi lẽ, tha thứ cho người cũng chính là tha thứ, bao dung cho chính mình, để bản thân sống với sự thanh thản.
Thế nhưng, có những nỗi đau con người không thể tự mình chữa lành, khi đó cách duy nhất để có thái độ sống tích cực là ở cạnh những con người lạc quan. Thái độ tích cực giống như một sợi dây có tính lan truyền mạnh mẽ từ người này sang người khác. Đôi khi, chỉ cần thấy niềm vui trên khoé môi của những người xung quanh cũng khiến bạn sẽ cảm thấy yêu đời và thoải mái hơn. Đi qua sạp rau không đồng của chú Minh Râu, với đôi mắt biết cười khi san sẻ với người khác cũng khiến ta cảm thấy cuộc đời mình không nên ảm đạm như thế, truyền cảm hứng cho ta lan tỏa những giá trị tốt đẹp. Chú đã gắn đời mình với đời người, gắn nụ cười mình với những niềm hạnh phúc giản đơn. Thái độ sống lạc quan tựa như một vòng lặp, kết nối muôn triệu trái tim.
Ấy vậy, vẫn còn nhiều người chọn cách nhìn cuộc đời bằng lăng kính của sự tiêu cực, chán nản, để bản thân luôn bị nhấn chìm bởi những điều tiêu cực của cuộc sống. Sống tích cực, sống lạc quan luôn là điều mà con người mong cầu nhưng thiếu đi nỗi buồn lại là một bất hạnh của đời sống này. Nỗi buồn sẽ cho ta hiểu giá trị của niềm vui, và cho phép ta trải qua mọi cung bậc cảm xúc trong đời sống này. Sống tích cực vì vậy không có nghĩa là bài trừ điều tiêu cực, mà từ những tiêu cực ta biết vực dậy bản thân và mạnh mẽ sống. Niềm vui chẳng đắt đỏ, nó chỉ đến từ thái độ sống tích cực của mỗi người.
Bao lâu là đủ cho niềm vui của mỗi người, và bao tiền cho một mớ bình yên? Sự thanh thản, tích cực bao giờ cũng đến từ nội tại mỗi người, phát khởi từ những cảm xúc tích cực được nuôi dưỡng từ bên trong. Như nhà thơ Tagore đã từng nói: “Hãy mang cả thế giới trong trái tim, nhưng đừng để thế giới chiếm trọn trái tim mình”. Hãy để những điều tốt đẹp giúp bạn nuôi dưỡng thái độ sống tích cực và đừng để những lo toan, bon chen của cuộc sống làm mờ nhạt đi những giá trị đích thực của cuộc sống.
Tham khảo những bài viết liên quan:
Những bài Nghị luận xã hội 600 chữ tiêu biểu
Những lưu ý khi làm bài Nghị luận xã hội theo chương trình mới
Cập nhật dẫn chứng Nghị luận xã hội
Xem thêm:
- Lớp văn cô Ngọc Anh trực tiếp giảng dạy tại Hà Nội: Tìm hiểu thêm
- Tham khảo sách Chuyên đề Lí luận văn học phiên bản 2025: Tủ sách Thích Văn học
- Tham khảo bộ tài liệu độc quyền của Thích Văn học siêu hot: Tài liệu
- Đón xem các bài viết mới nhất trên fanpage FB: Thích Văn Học



