NLVH: Cảm nhận về đoạn thơ “Giá từng thước đất”

NLVH Cam nhan doan tho Gia tung thuoc dat

Để có được nền hòa bình hôm nay, đã có biết bao người lính ngã xuống trên khắp các chiến trường khốc liệt của Tổ quốc. Họ ra đi trong tư thế hiên ngang khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở. Chính từ những dáng đứng bất tử ấy, đất nước được hồi sinh trong độc lập và tự do. 

Đọc bài thơ “Giá từng thước đất” của nhà thơ Chính Hữu, ta càng thấm thía hơn giá trị thiêng liêng của từng tấc đất quê hương – những giá trị được đánh đổi bằng máu xương, lòng quả cảm và tình yêu nước nồng nàn của những người lính năm xưa.

Nhân ngày Thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 – 22/12/2025, Trạm văn gửi đến bạn bài viết tham khảo cảm nhận về đoạn thơ trích trong bài “Giá từng thước đất” của Chính Hữu – nơi những người lính hiện lên với vẻ đẹp thiêng liêng của sự hi sinh, san sẻ, của tình đồng chí, đồng đội cao đẹp. Cùng đọc và tham khảo nhé!

Đề bài

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) cảm nhận về đoạn thơ:

“Năm mươi sáu ngày đêm bom gầm pháo giội,

Ta mới hiểu thế nào là đồng đội.

Đồng đội ta

là hớp nước uống chung

Nắm cơm bẻ nửa

Là chia nhau một trưa nắng, một chiều mưa

Chia khắp anh em một mẩu tin nhà

Chia nhau đứng trong chiến hào chật hẹp

Chia nhau cuộc đời, chia nhau cái chết.”

                                                      (Trích “Giá từng thước đất” – Chính Hữu)

Bài làm

Lecmôntốp từng tâm sự: “Có những đêm không ngủ, mắt rực cháy và thổn thức, lòng tràn ngập nhớ nhung… khi đó tôi viết”. Có lẽ “Giá từng thước đất” của Chính Hữu cũng được viết ra từ những rung động như thế: nỗi thổn thức và hoài nhớ khôn nguôi về tình đồng đội trong những ngày kháng chiến ác liệt. Đoạn thơ đã gợi lại kí ức về một thời bom rơi đạn nổ kéo dài “năm mươi sáu ngày đêm”, thời điểm người lính đối diện với lằn ranh sinh tử, và vì thế càng thấm thía biết bao sự đồng cam cộng khổ, nhường cơm sẻ áo của những người cùng chung chiến hào, hiểu thế nào là “đồng đội”. Trong khói lửa chiến tranh, hai tiếng “Đồng đội” được nhà thơ định nghĩa từ những điều mộc mạc nhất. Giữa “tôi” và “anh”, ta cùng nhau uống chung hớp nước, chia sẻ nắm cơm, cùng chịu đựng, vượt qua những gian khổ, thiếu thốn về vật chất nơi chiến trường. Điệp ngữ “chia nhau”  được điệp lại đến bốn lần đã làm nổi bật hơn nữa sự gắn bó, keo sơn ruột thịt giữa những người lính. Họ chia nhau nắng mưa, chia nhau chiến hào chật hẹp, chia nhau mẩu tin nhà và hơn cả, chia nhau cả “cuộc đời” lẫn “cái chết”. Sự sẻ chia ấy, từ những yếu tố vật chất thông thường, những tâm tư, nguyện vọng thầm kín, đến đây đã được đẩy lên ở phân mức cao nhất, tình yêu thương đã hiện ra trọn vẹn nhất: họ sẵn sàng nhường sự sống cho đồng đội, sẵn sàng xả thân, hi sinh, lấy thân mình che chở cho nhau giữa lằn ranh sinh tử. Như vậy, Chính Hữu ngợi ca vẻ đẹp của tình đồng đội trong chiến tranh: đó là thứ tình cảm thiêng liêng, bền chặt, được hun đúc từ gian khổ, hiểm nguy. Cùng với nỗi nhớ thương khôn nguôi, tác giả đã thể hiện sự trân trọng, yêu thương dành cho những người đã kề vai sát cánh cùng mình trong những năm tháng khốc liệt. Đoạn thơ còn gây ấn tượng bởi nghệ thuật thơ ca đặc sắc: thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu thơ thiết tha, tâm tình, thủ thỉ; hình ảnh thơ gần gũi, đời thường mà giàu sức gợi, đặc biệt là phép liệt kê và điệp ngữ đã góp phần tăng nhạc điệu và thể hiện một cách vô cùng thấm thía và sâu sắc tình đồng đội nơi chiến trường.  Tất cả đã hòa quyện, tạo nên một bức chân dung tinh thần đẹp đẽ về người lính và giá trị thiêng liêng của tình đồng đội. Từ đó, ta dặn lòng mình phải biết trân trọng quá khứ và cống hiến hết mình cho cuộc sống hôm nay.  

Tham khảo bài viết khác tại đây:

Đoạn NLVH cảm nhận tâm trạng nhân vật trữ tình

Xem thêm: