NLXH: Trình bày quan điểm về một ý kiến – Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại

NLXH: Trình bày quan điểm về một ý kiến – Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại

Dạng bài nghị luận trình bày quan điểm về một ý kiến là kiểu bài mà ở đó, người viết phải học cách đối thoại với một nhận định bằng tư duy và lập luận của chính mình, thay vì chỉ tiếp nhận một chiều. Nó đòi hỏi người viết phải biết phân tích, phản biện và nhìn nhận vấn đề ở nhiều chiều cạnh để tạo nên sức thuyết phục cho bài viết. Trong bài viết này, hãy cùng Thích Văn học – Trạm văn tham khảo ngay bài văn trình bày quan điểm về một ý kiến bàn về lẽ sống: “Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại” để nâng cao cách diễn đạt, lập luận trong bài văn NLXH, bạn nhé!

Đề bài

Có một lời khuyên dành cho các bạn trẻ, rằng: Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại.
Em hãy viết bài văn trình bày quan điểm của mình về lời khuyên ấy.

Bài làm

Trong bộ phim “Soul” đầy cảm hứng của Pixar, nhân vật Joe Gardner đã dành cả đời để theo đuổi một mục đích cao siêu: được biểu diễn Jazz trên những sân khấu lớn. Anh tin rằng đó là tấm vé duy nhất để cuộc đời mình thực sự có ý nghĩa. Thế nhưng, khi khoảnh khắc vinh quang ấy đến rồi qua, Joe bàng hoàng nhận ra rằng đỉnh cao danh vọng không hề thay đổi tâm hồn anh như anh từng tưởng tượng. Hạnh phúc thực sự, anh nhận ra, không nằm ở đâu xa xôi, không phải ở một tương lai mờ ảo và cũng chẳng phải trong sự công nhận của đám đông mà nằm ở những điều giản dị nhất: một chiếc lá thu rơi nhẹ nhàng, hương vị của miếng bánh pizza nóng hổi. Từ góc nhìn đó, lời khuyên dành cho các bạn trẻ : “Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại”, vang lên như một bài ca về lẽ sống đích thực, một tiếng chuông thức tỉnh giữa những ồn ào, vội vã của thời đại.

Trước hết, để hiểu sâu sắc lời khuyên ấy, cần làm rõ hai cụm từ: “sống ở ngôi thứ nhất” và “sống ở thì hiện tại”. “Sống ở ngôi thứ nhất” không phải là lối sống ích kỷ, chỉ biết đến bản thân, mà trước hết là thái độ sống có cá tính, biết tự trọng và dám là chính mình. Người sống ở ngôi thứ nhất hiểu rõ giá trị bản thân, không bị chi phối bởi kỳ vọng của người khác hay những đánh giá từ đám đông. Còn “sống ở thì hiện tại” là biết trân trọng những gì đang diễn ra, tập trung vào hiện thực thay vì chìm đắm trong quá khứ hay mơ mộng về tương lai xa vời. Như vậy, lời khuyên đã gửi gắm đến chúng ta thông điệp: hãy sống đúng với bản thân và trân trọng từng khoảnh khắc đang có.

Hãy sống ở ngôi thứ nhất…
Sống ở ngôi thứ nhất trước hết là sự thấu hiểu chính mình. Ta biết mình là ai, mình có điểm mạnh gì, điểm yếu ra sao, mình thực sự muốn điều gì và có thể làm được những gì. Nhờ sự tự nhận thức rõ ràng và trung thực ấy, mỗi người dần xây dựng được lòng tự tin và tự trọng. Tự tin giúp ta dám nghĩ, dám làm, dám đối diện với thử thách thay vì lẩn trốn. Tự trọng giúp ta giữ gìn phẩm giá, không dễ dàng thỏa hiệp với sai trái hay đánh mất bản thân chỉ để vừa lòng người khác. Chính hai phẩm chất này kết tinh thành bản lĩnh, một “lá chắn tinh thần” vững chãi. Nhờ bản lĩnh, trước bất kỳ sóng gió nào, con người không hoảng loạn hay buông xuôi, mà bình tĩnh nhìn nhận và tìm cách vượt qua. Bên cạnh đó, sống ở ngôi thứ nhất giúp mỗi người trân trọng giá trị bản thân và khẳng định mình trước xã hội. Khi có ý thức về “cái tôi” lành mạnh, con người sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, đồng thời ghi nhận những nỗ lực của chính mình thay vì phủ nhận hay xem nhẹ chúng. Điều này tạo nên sự tự tin bền vững, không phải kiểu tự tin hời hợt mà là sự tự tin có cơ sở vững vàng. Nhờ đó, họ dám thể hiện mình, dám cất tiếng nói riêng và đóng góp tích cực vào tập thể. Xã hội luôn cần những con người như vậy, những cá nhân có chính kiến, có năng lực và biết khẳng định giá trị của bản thân mình! Đồng thời, sống ở ngôi thứ nhất giúp con người thoát khỏi sự tự ti và sự lệ thuộc để làm chủ cuộc đời. Khi con người không tin vào bản thân, họ luôn so sánh mình với người khác và cảm thấy thua kém. Điều này dẫn đến tâm lý bi quan, dễ bỏ cuộc, cùng sự lệ thuộc vào góc nhìn của người khác. Sống đúng với cá tính, đúng với bản ngã giúp con người tin vào khả năng của chính mình, tự đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Khi đó, họ không còn sống theo kỳ vọng hay áp đặt của người khác, mà thực sự làm chủ cuộc sống, chủ động lựa chọn con đường riêng. Đặng Dương Minh Hoàng – chủ nhân “Nông trại Thiên Nôn” và thương hiệu “Bơ Ông Hoàng”, là một hình mẫu tiêu biểu cho tinh thần sống ở ngôi thứ nhất của thế hệ trẻ ngày nay. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ tại Pháp, thay vì chọn sự ổn định nơi xứ người, anh quyết định trở về quê hương Bình Phước để tự làm chủ cuộc đời mình trên những mảnh vườn di sản của gia đình. Biểu hiện rõ nhất của lối sống này nằm ở tinh thần tự ý thức và bản lĩnh đổi mới: anh không chấp nhận lối canh tác truyền thống đầy rủi ro mà chủ động số hóa từng gốc cây, ứng dụng Internet vạn vật (IoT) và nhật ký điện tử để nâng tầm nông sản Việt. Qua đó, anh đã tạo ra hiệu quả kinh tế thực tế và góp phần hỗ trợ sinh kế bền vững cho cộng đồng người dân tộc thiểu số tại địa phương.

Và nếu “ngôi thứ nhất” là câu trả lời cho câu hỏi “ai đang sống?”, thì “thì hiện tại” chính là câu trả lời cho “khi nào ta thực sự sống?”. Bởi quá khứ thì đã qua, chẳng thể nào níu kéo hay sửa chữa; tương lai thì chưa đến, chẳng ai dám chắc điều gì. Cái duy nhất một người thực sự có, ngay lúc này, chính là… giây phút này. Thế mà phần đông chúng ta lại sống như thể quá khứ là “nhà”, tương lai là “đích đến”, còn hiện tại chỉ là một trạm chờ tạm bợ, một “vé thông hành” nhạt nhẽo để đi đâu đó xa hơn. Nhưng thử hỏi: nếu bạn không thực sự sống ở trạm chờ thì đến bao giờ bạn mới thực sự sống?

Hãy sống ở thì hiện tại…
Sống ở thì hiện tại trước hết là thái độ biết trân trọng thực tại, quý trọng những gì ta đang sở hữu, yêu thương những con người đang ở bên ta…Nhiều người thường mãi tiếc nuối quá khứ hoặc lo lắng cho tương lai mà quên mất giá trị của hiện tại. Trong khi đó, hiện tại chính là “điểm tựa” duy nhất mà con người thực sự nắm giữ. Khi biết trân trọng từng khoảnh khắc, con người sẽ sống sâu sắc hơn, ý nghĩa hơn, không phung phí thời gian và cơ hội của chính mình. Hơn nữa, sống ở thì hiện tại là lối sống tỉnh táo, tôn trọng thực tế khách quan. Đây là cách sống giúp con người nhìn nhận đời sống một cách đúng đắn, không ảo tưởng, không mơ mộng viển vông. Người sống ở hiện tại luôn xuất phát từ điều kiện thực tế, hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân và môi trường xung quanh để đưa ra những lựa chọn phù hợp. Điều đó thể hiện sự nhạy bén, thực tế và khả năng thích nghi với quy luật vận động không ngừng của xã hội. Nhờ vậy, họ tránh được những sai lầm do chủ quan, duy ý chí, đồng thời biết tận dụng tốt những cơ hội đang có. Quan trọng hơn, sống ở thì hiện tại giúp con người nhìn thẳng vào bản thân để hoàn thiện. Khi tập trung vào hiện tại, con người buộc phải đối diện với chính mình một cách trung thực. Họ nhận ra không chỉ những điểm mạnh để phát huy mà còn cả những hạn chế cần khắc phục. Từ sự tự nhận thức ấy, mỗi cá nhân sẽ có ý thức nỗ lực vươn lên, điều chỉnh bản thân để thích ứng với hoàn cảnh. Đây chính là nền tảng quan trọng giúp con người phát triển bền vững, bởi sự tiến bộ chỉ có thể bắt đầu từ việc hiểu rõ mình trong hiện tại. Sống hết mình với hiện tại cũng là cách chuẩn bị tốt nhất cho tương lai. Hiện tại và tương lai không tách rời nhau, mà có mối quan hệ chặt chẽ. Mỗi hành động, mỗi lựa chọn trong hiện tại đều góp phần định hình tương lai. Vì vậy, khi con người sống hết mình với từng khoảnh khắc, học tập nghiêm túc, làm việc trách nhiệm, yêu thương chân thành, họ đang từng bước xây dựng một nền tảng vững chắc cho ngày mai. Đồng thời, lối sống này còn giúp con người cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống, biết tận hưởng những điều giản dị mà ý nghĩa, từ đó nuôi dưỡng một tâm hồn tích cực, giàu cảm xúc, tinh tế, nhạy cảm, giàu lòng nhân ái và vị tha. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Việt Hùng (Lekima Hùng) chính là hiện thân mạnh mẽ của lối sống ở thì hiện tại. Thay vì để tâm trí bị kéo đi bởi nỗi lo âu viển vông về tương lai hay sự tiếc nuối vô ích trước thực trạng biển đã mất đi vẻ hoang sơ, anh chọn cách thay đổi hiện tại bằng hành động quyết liệt: đi dọc 7.000 km bờ biển để ghi lại hơn 3.000 bức ảnh rác thải. Anh không nhìn cuộc đời qua lăng kính màu hồng mà dám đối mặt với thực tiễn ô nhiễm của môi trường tại 28 tỉnh thành để tìm ra giải pháp phù hợp nhất. Chính thái độ sống sâu và trách nhiệm ấy đã lan tỏa, truyền cảm hứng cho cộng đồng, thôi thúc cộng đồng cùng thay đổi để bảo vệ môi trường tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, cần nhìn nhận một cách thấu đáo rằng tôn trọng hiện tại không có nghĩa là đoạn tuyệt với quá khứ hay quay lưng với tương lai. Đoạn tuyệt với quá khứ là đánh mất nền tảng, là sự vô ơn với những gì đã tạo nên con người hôm nay. Không nhìn thấy tương lai cũng đồng nghĩa với việc không có phương hướng vận động và phát triển. Trân trọng cuộc sống thực tại là lối sống thực tế, trí tuệ, không đồng nhất với tinh thần thực dụng chạy theo những giá trị vật chất tầm thường. Cũng vậy, sống ở ngôi thứ nhất không đồng nghĩa với lối sống ảo tưởng, tự cao tự đại, lập dị trước cộng đồng. Do đó, chúng ta cần biết phê phán lối sống buông thả, ảo tưởng hoặc mãi tiếc nuối quá khứ, lo âu về tương lai, hoặc những người chỉ mải chạy theo đám đông, không dám là chính mình,..

Lời khuyên “Hãy sống ở ngôi thứ nhất và hãy sống ở thì hiện tại” không phải là một công thức khô khan hay một mệnh lệnh cứng nhắc. Nó là một lời mời gọi, một tiếng gọi tha thiết từ trái tim đến trái tim, khơi dậy trong mỗi chúng ta khát vọng được là chính mình và được sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của đời mình. Trong một thế giới đầy biến động, việc tìm được tiếng nói riêng và giữ được sự bình an trong tâm hồn khi đối diện với hiện tại là một món quà vô giá. Hãy là chính bạn, một nguyên bản độc nhất vô nhị chứ không phải bản sao mờ nhạt của bất kỳ ai! Hãy sống sâu sắc với từng giây phút hiện tại, yêu thương khi có thể, cống hiến khi có cơ hội, và trân trọng những gì đang có! Hãy tận hưởng mọi giây phút ta có trên cuộc đời này!

Tham khảo các bài viết khác tại đây:

Xem thêm: